1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

[truyện] khi trái tim cùng nhịp đập

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi vanbinh_21, 9 Tháng mười hai 2011.

  1. vanbinh_21 <marquee><b><i>--- waiting for you... mãi chờ em..

    Số bài viết: 2,077
    Đã được thích: 52
    Điểm thành tích: 48
    Chương 1 : khởi đầu…

    “sáng thức giấc thấy sao đẹp hơn hôm qua khép đôi my lại rồi chợt nghe trái tim đập tang tang tang.
    Phút bối rối có phải rằng em đang yêu bỗng dưng thẹn thùng, cười một mình vu vơ…”

    Mai Hương lẩm bẩm bài hát cô đang nghe trên headphone. Vừa nghe vừa nghĩ đến công việc mình phải làm với cảm giác vô cùng là chán chường: DỌN DẸP PHÒNG…! Tuấn Anh- bạn trai cô sẽ đến chiều nay để kèm thêm cô môn toán…
    … Và sẽ khủng khiếp biết bao nếu cậu nhìn thấy căn phòng bừa bộn của cô.

    Tuấn Anh hơn cô…2 tháng, học cùng lớp với Mai Hương. Đó là người… Á Á Á! ỨC CHẾ QUÁ !! quá nghiêm khâc, quá nề nếp, quá sạch sẽ, quá nguyên tắc !! >”< một con người mà trước khi gặp Tuấn Anh cô cho là chán ngắt! Nhưng ở đời mọi sự thường khó lường. Tuấn Anh có sức hút kỳ lạ và mãnh liệt với cô. Haizzzzzzzz………nói thế nào nhỉ? Tuấn anh có mọi đức tính mà Mai Hương KHÔNG CÓ. (ôi ngượng quá)…

    - hey Hương! Bàn học của em không gọn gàng tý nào
    - anh xem có kỹ không? Em vừa mới dọn mà!
    - Sách vở để bừa bộn quá. Em mất 14p để tìm vở toán! Tức là bình thường em không giở ra xem bao h cả!
    - Em quên thôi… ^^
    - Em còn chưa quét sạch phòng nữa! Bụi quá
    - Măt anh có bụi ý >”<
    Haizz. Chẳng còn cách nào, Tuấn Anh phải phụ giúp cô bạn gái của mình dọn lại phòng trước khi học. Cậu không thể chịu nổi sự bừa bộn.

    Vừa học, Mai Hương vừa nhớ lại chuyện cũ… làm thế nào mà mình lại quen ông BỘ TRƯỞNG BỘ SẠCH SẼ VÀ CẨN THẬN TƯƠNG LAI này nhỉ? àk nhớ rồi…

    Một ngày Valentine mưa…
    - Tuấn Anh! – tiếng Mai Hương lẫn trong mưa
    Tuấn Anh quay người lại. Cô ấy giống như một thiên thần mưa vậy. Cậu nghĩ thầm…
    - hey, chocolate for u!- Mai Hương cười, đôi má cô đỏ ửng. Happy Valentine’s day! [IMG]
    - thanks!
    - Một tháng nữa đó nhaz, Tuấn Anh! Cậu biết ngày White Valentine chứ hả? Tớ thick cậu.
    - Chẳng cần một tháng đâu. Tớ cũng thích cậu, Mai Hương!
    - [IMG]
    - Nhưng tớ hơi khó chịu một chút đó, nhóc. Boys should say I love u, shouldn’t us?
    - Hihi. Đừng co nguyên tắc ngay cả lúc này chứ ^^
    - Chocolate for u Mai Hương… EM hãy làm bạn gái của ANH nhaz!- Tuấn Anh cũng rút trong cặp ra một thanh chocolate được gói rất đẹp.
    Hihi…. Mai Hương thầm nghĩ. Đó có lẽ là ngày may mắn nhất của cô trong cuộc đời này…

    - em đang nghĩ cái gì thế, ngốc! Khi học là phải tập trung! – tiếng Tuấn Anh kéo cô về thực tại.
    - Anh! Từ hôm tỏ tình đến giờ, anh chưa nói anh thick em lần nào cả!
    Trời ơi con nhóc này! Đang học mà cô ấy mất tập trung thế không biết nữa!
    - moaz! Tuấn Anh hôn chụt một cái lên má Mai Hương ([IMG]). bây h em tập trung học được chưa?
    - Oa! Cái nữa cơ ^^
    - Không! Học thôi >”<
    - Anh là ông già đáng ghét! Mai Hương nhõng nhẽo. Nhưng cô nàng vẫn phải học thôi, ngày kia kiểm tra Toán một tiết rồi…

    2 hôm sau………………..

    Cô chủ nhiệm Lan Anh bước vào lớp. Vẫn giọng điệu hiền lành (che giấu một bản chất không khoan nhượng với học trò [IMG] ), cô thông báo:
    - Lớp 10A2 chúng ta có một bạn mới. Hãy chào đón Tiểu Ly^^

    Đó là cô bạn xink xắn, hiền lành mà theo con mắt tinh đời của Mai Hương thì đảm bảo đó là một bà già rất nghuyên tắc TT.TT

    - Vậy sao? Thế cậu không sợ tiểu hồ ly ấy ăn mất ông già của cậu sao? Người ta giống nhau thì dễ thân lắm đó. Cô bạn thân Hồng Nhung lên tiếng.
    - Không phải chứ? Tớ với Tuấn Anh đâu có giống nhau đâu? Vẫn thích nhau chứ sao/
    - Haizzz. Biết đâu đấy. Nếu Tuấn Anh gặp một cô giống tính hắn in hệt, biết đâu sẽ thu hút hơn… ^^
    - Không phải >”<. Mai hương làm một cử chỉ đe dọa.
    - Ừ ừ. Thôi được rồi. Với con nhóc con như cậu thì thế nào cũng được. Dù sao ông già đó cũng không phải hạng lăng nhăng. Hồng Nhung cười to vui vẻ.


    - Hồng Nhung! Em xuống ngồi cạnh Mạnh Quân, để Tiểu Ly ngồi với Tuấn Anh. Cô giáo nói

    - Vâng ạ.

    Mạnh Quân là 1 hot boy với hàng dài các em + chị đứng trước cửa lớp ngắm nhìn suốt ngày. Còn thiếu “đức tính” gì chứ? Đẹp trai, lạnh lùng, đánh nhau giỏi, và…sức học luôn đội sổ (thế quái nào mà chúng nó lại thích những thằng thế này nhỉ??) tất nhiên, đối với cô nhóc kiêu kỳ NGUYỄN DIỆP HỒNG NHUNG, “đức tính” ấy không xi nhê tý nào… cô còn chưa trù cho những kẻ như hắn chết hết là may 70 đời rùi đó…

    Trước khi xuống chỗ ngồi mới, cô nhóc nháy mắt với Mai Hương đầy tinh nghịch.
    Hứ! Con nhóc. Cậu trêu tớ à. Tớ mặc kệ. Ông già khó tính với nụ cười thiên thần là của tớ rồi. Mai Hương bĩu môi.

    - hey anh chàng đẹp trai. Ngồi cạnh nhaz. Hân hạnh được làm quen ^^
    - cứ ngồi. Cô xếp chỗ rồi mà. – Mạnh Quân lạnh lùng.
    - Cậu thường khó chịu với người mình thích àk ? – Hồng Nhung cau mày, cô rất ghét những người khó gần. Làm như họ đặc biệt lắm vậy.
    - Ơ…cậu… - anh chàng hotboy lúng túng.
    - Hahaha [IMG]. Hồng Nhung cười to. Cậu ta dễ thương thật. Nghĩ cái gì là lộ ngay ra mặt. – Yên tâm đi, tôi không ăn thịt đâu.
    Mạnh Quân bình tĩnh lại. Hừm. Nụ cười của cô ấy mang cho mình cảm giác thật lạ…
  2. vanbinh_21 <marquee><b><i>--- waiting for you... mãi chờ em..

    Số bài viết: 2,077
    Đã được thích: 52
    Điểm thành tích: 48
    Chương 2 : Ghen? Câu chuyện chưa bao giờ cũ.



    Tại sân bóng rổ……………







    - Mai Hương thân mến! – Nhung nháy mắt cô bạn thân

    - Lại gì nữa đây, con ngố này.

    - Người mang khăn ra để ông xã cậu lau không phải là cô nàng tiểu hồ ly sao?



    Mai Hương nhìn theo hướng bạn mình chỉ. Thật là cảnh tượng dễ hỉu lầm… làm gì có người bạn trong sáng nào lại dùng khăn lau mồ hôi cho bạn trai người khác sau buổi đầu đến lớp bao giờ. Cô chạy ngay ra chỗ Tuấn Anh.

    - tiểu hồ… à nhầm ý tớ là Tiểu Ly! Cứ để đó, tớ giúp bạn trai tớ là ok rùi.

    - Bạn trai? – tiểu Ly thoáng ngạc nhiên.

    - Ừ! Thế nhé!. Mai Hương kéo Tuấn Anh đi chỗ khác.



    - Không phải chứ Hương? Em chẳng lịch sự chút nào.



    - Cậu ta dễ thương lắm sao? – cô phụng phịu.



    - Haha. Xem nào. Sách vở sạch đẹp. Cặp sách ngăn nắp. Quần áo được là phẳng phiu. Em phải học tập cô ấy nhìu đó. [IMG]



    - Xí! Thế thì anh đi chơi với cô ta đi. Em cũng không cần. – cô giận dỗi bỏ đi.



    - Ê này!.... haizzzz. Cô nàng lại dỗi rồi. Thật trẻ con quá đi. Nhưng có lẽ vì vậy mà cô ấy có sức hấp dẫn lớn với mình… Tuấn Anh mỉm cười.



    Tại một góc khác của sân bóng rổ, Hồng Nhung đang chăm chú ngắn nhìn 2 đội đấu bóng. – Mạnh Quân…hừm…cậu ta cũng không đến nỗi nào…



    ~~~~~~~~~~~THÔNG BÁO~~~~~~~~~~~~

    (dành cho học sinh trường X)

    Nhân ngày Giáng sinh 24-12, nhà trường quyết định tổ chức một prom (tiệc khiêu vũ) + tiệc đứng cho học sinh khối 10, 11, 12 nhằm tạo cơ hội vui chơi và giao lưu cho các em, củng cố thêm khả năng giao tiếp và thể hiện mình trước đám đông.

    Địa điêm: tại trường.

    Thời gian: 7h đến 10h ngày 24-12-2010

    Yêu cầu: học sinh mặc ăn mặc chỉnh tề, không quá lố lăng

    Kinh phí: 100k/hs

    Note: đây là hoạt động ngoại khóa, không ép buộc tham gia.





    Thông báo đã rộ lên trong cả trường. Làm gì có teen nào không háo hức tham gia một buổi prom, nhất là các học sinh nữ…



    Nhưng bạn nói sao nếu tác giả nói có một người không thick buổi prom này?







    Cô nàng NGUYỄN TRẦN MAI HƯƠNG không hề có tí hứng thú nào với những buổi prom kiểu như thế này. Cô là một cô gái mạnh mẽ và cá tính, thật không chịu nổi nếu cả buổi liền phải bó mình trong chiếc váy chật chội. Oh my god!



    Ngược hẳn với Mai Hương, bạn thân của cô- Hồng Nhung lại rất hứng thú với những buổi tiệc . Chiếc váy dạ hội làm nổi bật lên vẻ đẹp rạng rỡ và đầy kiêu hãnh của cô. Chính vì vậy, buổi prom vẫn là chủ đề bàn tán của 2 cô gái suốt dọc đường về.



    - hey nhóc, sắp được chơi thỏa thích rồi, thật tuyệt vời!

    - Hôm ấy tớ sẽ đi trượt ván- Mai Hương thở dài

    - Cậu trượt ván vào nô-en sao, tính đâm chết người à?

    - Trời ơi pà chị chưa đi trượt ván bao h đúng không? Tôi trượt ở câu lạc bộ mà!

    - Oh! Vậy cậu bỏ mặc Tuấn Anh sao?

    - Xem nào…có 1 hôm thôi mà!

    - Vậy nếu trong ngày đẹp trời, trăng sáng, ông già ấy với con pé TIỂU HỒ LY chợt nhận ra mình dành cho nhau thì… [IMG]

    - Ơ……

    - Hahaha. Yên tâm đi, tớ đây sẽ giúp cậu chọn váy. Toàn bộ những tên con trai bình thường về giới tính sẽ chết ngất khi nhìn thấy Hương lột xác cho mà xem.







    Trong lúc ấy, tại một căn hộ khác, một con nhóc tên là Tiểu Ly cũng mang trong mình một “dự định” to lớn:



    - Hừ! Bạn trai ư? Không được đâu đồ nhóc bụi bặm. Cậu ấy sẽ là của tôi, sau buổi lễ dạ hội này.



    1 tuần trước buổi dạ hội

    - váy áo, check!



    - Son + mascara + phấn + kẻ mắt, check!



    - máy sấy + máy uốn tóc, check!



    - Mai Hương, chưa check…!



    Haizzz. Hồng Nhung thở dài trước đống danh sách mình lập ra cho buổi dạ hội. Để thuyết phục Hương dùng những thứ này quả là một chuyện không tưởng… phải cố gắng thôi, ai bảo mình dại dột quen nó làm gì chứ.



    Trong lúc đó, ở sân bóng rổ……

    - Mai Hương!



    Mai Hương quay người lại.

    - oh! Có việc j thế, TIỂU LY?

    - À có chút việc. Nhưng trước hết : áo cậu sơ vin lệch về bên trái một chút kìa, tóc hơi rôi, và cậu nên giặt đôi giày thể thao đi.

    - Ra đó là việc cậu định nói với tôi? Mai Hương cáu kỉnh, mình ghét nụ cười khóe miệng của cô ta.

    - Không. Mình chỉ nhắc vậy vì Tuấn Anh rất kỹ tính, cậu ấy sẽ không thích nhìn thấy cậu luộm thuộm như thế đâu.

    - Ái chà tốt quá nhỉ. cám ơn. – Hương bỏ đi



    A! Tuấn Anh kia rồi. Cô chạy nhanh lại về phía cậu.

    - ông xã à! [IMG]

    - ủa Mai Hương. Sơ vin lại đi em, quần áo lệch rồi kìa. – Tuấn Anh cười. – Và em cũng nên chăm chút đầu tóc một chút, rối hết lên rồi.

    Anh vuốt nhẹ mái tóc cô. Tóc cô ấy mềm thật [IMG]



    Mai Hương lặng người. Cô nôi :

    - tiếp theo anh sẽ nõi đến đôi giày đúng không?

    - Ơ… à ừ, em nên giặt giày nữa nhé!

    - Em ghét anh! Anh hợp với con nhóc Hồ Ly hơn em đấy. Em luộm thuộm một chút thì có sao chứ! Trái đất này sẽ nổ tung ư? Anh thật đáng ghét!



    Cô bỏ đi. Trong một xó nhỏ, Tiểu Ly mỉm cười : kế hoạch thành công được một nửa rồi.



    Có chuyện gì với cô vậy nhỉ? thường thì cô sẽ nói : - Ông xã thật khó tính quá đi… rồi nháy mắt. Dáng điệu ấy thật dễ thương.



    Tuấn Anh vội đuổi theo. Nhưng Mai Hương đã vụt mất không để cho anh theo kịp nữa…



    20h30 tối.



    From: ông xã

    To : bà xã

    Re : so sorry bà xã nhaz!



    Hey nhóc, em biết không?

    Khi em giận dỗi, em thật đáng yêu. Lúc chiều, tóc em chỉ hơi rối một chút thôi. Nhưng anh nhắc em bởi như thế mới có cớ để được chạm vào mái tóc mềm mại của em…

    Nếu em để ý kỹ hơn, em sẽ thấy bộ dạng anh lúc chơi bóng rổ xong còn xộc xệch và lôi thôi hơn em nhiều ấy chứ.

    Nếu anh không nhắc em gọn gàng, ngăn nắp, chắc anh sẽ chẳng bao giờ cho anh xem cái vẻ phụng phịu dễ thương, cùng với khuôn mặt méo xệch vì oan ức của mình đấy…



    Chúng ta khác nhau quá đúng không em? Nhưng có một điều chắc em không biết (vì em dốt vật lý quá mà) đó là hai nam châm vì khác cực nên mới hút nhau đấy. Em cũng không cần sửa mình nhiều quá. Chỉ cần luôn ở cạnh anh, anh sẽ nhắc em hàng ngày.



    Còn 6 ngày nữa là dạ hội rồi đó. Mặc đẹp vào nhé, bà xã!

    Love

    p.s : dù anh nói thế, nhưng hôm nay em vẫn phải giặt quần áo và dọn sách vở đi đấy >”<



    From : bà xã

    To : ông xã

    Re : hihihi



    Tha cho anh đó, ông xã. Nhưng lần sau, nếu quá thân thiết với Hồ Ly hay nói giống cô ta với em, em thề anh sẽ chết tức tưởi đó >”<



    nhóc Nhung lo váy áo cho em rùi, anh khỏi lo. Em sẽ không làm mất mặt ông xã đâu [IMG]

    Love

    p.s : em chưa giặt quần áo đâu, cuối tuần làm một thể, sách vở thì mai đến anh dọn cho em nhaz. ^^ thanks








    Sáng hôm sau tới lớp, mặt của cô nhóc Hương vui như nhặt được một tỷ ai làm rơi.









    - oh I love you like a love song baby ^^

    - amen! Hãy thương cho số phận người bị cô đày đọa cho chạy xịt khói sau mông để chuẩn bị đồ dạ hội chứ! Hồng Nhung ngáp dài.

    - Xong chưa bạn thân mến?

    - Sáng vừa đem ra hiệu là, sáng mai lấy về là ok.

    - Ừ. Hihihi

    - Có chuyện gì thế. Vẫn phởn vụ hôm qua à?

    - Tất nhin rồi. Mà Nhung này, quên chưa hỏi. Cô đi cùng ai đến prom thế ?

    - Haizz. Tôi đây hoa chưa chủ, đi với ai chẳng được. Hôm kia có anh Hùng trưởng đội bóng đá trường mời. Hôm qua thì một nhóc nào đó bên lớp A4

    - Ax ax. Tên người ta mà pà không nhớ. Zậy bà đi với ông Hùng chứ j?

    - không. Hạng như hắn ta sát gái bỏ xừ, tôi từ chối rùi. Còn 5 ngày nữa mà, cùng lắm đi một mình rùi đến đó tính.



    Mai Hương cười vui vẻ. Cách đó vài bàn, khuôn mặt của Tiểu Ly bặm lại vì tức tối, nhìn Mai Hương với ánh mắt căm thù… và tất nhiên ánh nhìn ấy không thể qua mắt được con mắt tinh đời của Nhung. Hừm. Phải để phòng mới được, cô nhủ với mình.



    Nhưng trước hết, làm cách nào để rủ Mạnh Quân đi prom với mình đây. Thật đáng ghét… suy nghĩ thế này không hợp với bản tính kiêu căng của cô chút nào…



    Tại sân trường……







    “…Dẫu ta đã có lúc rất gần nhau, nụ cười ấy luôn chiếm tâm trí anh từng phút giây. Thế nhưng cứ như có một khoảng cách nào, khiến cho anh không thể đến gần thêm… Người có biết đôi lúc anh đã thầm nhớ lại, khoảnh khắc hôm ấy anh nói cười bên em rồi…anh nhớ những hạnh phúc bên cạnh em…”



    Là Hy vọng mong manh của Cao Thái Sơn. Giọng ca của Mạnh Quân vang lên trong sân trường. Cậu ấy đang luyện tập bài hát biểu diễn trong buổi prom đây mà. Kỳ lạ thật, sao mình có cảm giác cậu ấy hát bài này cho mình nhỉ? thật ngớ ngẩn. Bỗng nhiên, Mạnh Quân nhìn về phía Hồng Nhung làm cô đỏ ửng cả mặt. Bị cậu ấy bắt gặp mình đang nhìn rồi, ngượng quá. :*



    Cô ấy nhìn mình nãy giờ… cô ấy đỏ mặt thật là đáng yêu. Làm thế nào bh? Phải nhanh mời cô ấy đến buổi prom thôi, chỉ còn có 4 ngày… Nhưng với tình hình bây h thì… Mạnh Quân thở dài.





    Có một anh chàng cao ráo đến chỗ Nhung. Lại là mời đi khiêu vũ đây mà. Ghét! Mạnh Quân cảm thấy khó chịu, cậu quay đi chỗ khác.



    - Ê nhóc, làm bt chưa? – Hồng Nhung đánh thức Mạnh Quân đang gục đầu ngủ trên bàn.

    - Tôi không phải nhóc. Tôi chỉ sinh sau cậu 3 ngày thôi mà.

    - Ừ ừ. What ever, cho mượn vở bài tập Tiếng Anh đi, anh chàng đẹp trai. ^o^

    - Không. Cậu tự làm đi.

    - Quá đáng >”<

    - Gì chứ? Cậu tưởng quả đất quay quanh cậu chắc? Tìm cái người thích cậu mà hỏi mượn vở. Tôi ghét cậu.



    Ơ… hôm nay cậu ta sao thế không biết! Bình thường vẫn cãi nhau, nhưng cậu ta luôn nhượng bộ… giờ còn nói ghét mình nữa chứ… cô lạnh lùng quay đi. Mặc kệ, mình không cần.



    Ax, cô ấy giận rồi. Mình vừa nói cái quái gì thế này? TT.TT

    Tuấn Anh ở bàn trên chứng kiến câu chuyện của 2 người, nhìn Mạnh Quân thương hại.

    - haizz. Ông thật là… cuối h đi uống nước cùng vợ chồng tôi rồi tôi nhờ vả vợ tôi cho.. Tuấn Anh nói.









    - haha haha! Mai Hương cười như đỗ mười khi nghe Mạnh Quân kể chuyện. – không thể tin nổi, hot boy lạnh lùng lớp chúng ta mà cũng mê tít nhỏ kiêu kỳ đó sao? Thật là…hóa ra cậu cũng như bao nhiêu thằng con trai khác trong trường [IMG]

    - này này bà xã! Chuyện đó vui lắm sao? >”< Tuấn Anh cau mày.

    - Không không! Được rùi cậu muốn mời nhóc đó đi prom chứ j? ok vậy tớ giúp. Nhưng % thành công thì không đảm bảo đâu nhaz, con nhóc đó khó lường lắm. ^^

    - Haizz. Ừh, cảm ơn. Mạnh Quân nở nụ cười xã giao.



    Thật là…lúc ở cạnh con nhóc ấy thì nụ cười sảng khoái biết bao nhiêu. Mai Hương thầm nghĩ, thú vị thật…



    Giờ ra chơi hôm sau…



    - hey nhóc!

    - Ừ Mai Hương, what ? – Hồng Nhung uể oải

    - Còn có 4 ngày nữa là prom rùi. Pà tính đi một mình sao?

    - Tất nhin rùi. =.= tôi cần quản lý đi sau nữa sao?

    - Nhưng tui đây biết có một đồ ngốc muốn đi với pà mà không nói được j đó [IMG]

    - Hô hô. Hôm qua đến nay có khoảng 10s những “đồ ngốc” muốn mời bản tiểu thư đó [IMG]. Hồng Nhung cười khẩy, nhưng khuôn mặt vẫn đăm chiêu.

    - Nhưng mà…ý… nếu mà ý…”đồ ngốc” ấy ý… mà là Dương Mạnh Quân thì không biết có được châm chước không ta? [IMG] Mai Hương cười lớn.

    - Nói đi đang nghe đây. – cô nhóc đỏng đảnh bắt đầu chú ý vào câu chuyện.

    - Hết ^^. Thui pp, vào lớp 2 người tự nói chuyện với nhau nhaz.



    Vào lớp…………



    Hồng Nhung nhìn sang cậu nhóc bên cạnh mình. Haizz. Từ qua đến nay cô chẳng thèm bắt chuyện với cậu ta, thế mà vẫn dám lờ mình đi. >”< đáng ghét! Chẳng qua đây thấy cậu…hơi khác so với người khác…nên mới…hơi…để ý thui nhá! Đừng tưởng bở!

    - ê ! sau 1 hồi im lặng, Mạnh Dương quyết định bắt chuyện trước

    - tên tôi không phải ê! Tên tôi là NGUYỄN DIỆP HỒNG NHUNG!

    - Ừ thì thưa bà chị Nguyễn Diệp Hồng Nhung kính mến. Pà có thể đi cùng tôi đến prom không?



    o_O … oa thẳng thắn thiệt… cô đang định nói thì Mạnh Quân tiếp lời:



    - Đây tính mời người khác. Nhưng phút cuối không mời được…ừm…lại nghe nói…pà chị đang ế nên mời đó…



    À hóa ra là thế… mời người khác sao… chán thật… Vẫn nguyên nét mặt bình thản…nếu không muốn nói là lạnh lùng… cô đáp:



    - Vậy sao? Tiếc quá bà chị sắp ế này quyết định sẽ đi một mình r em ạ! Đồ ngốc đáng ghét.

    - Ơ……

    Hồng Nhung bỏ đi. Hôm ấy cô trốn luôn 2 tiết cuối. Đi dạo dưới cái se lạnh của mùa đông làm cô thấy khá hơn. Kệ hắn ta và cái cô hắn định mời…!!



    Cô ấy chưa trốn học bao h…bị mình trêu thế chắc giận lắm rùi… hix mình là đồ đáng ghét mà… sao lại nói linh tinh thế không biết… ước j sét đánh mình 1 phát cho thông minh hơn đi! – Mạnh Quân vò đầu bứt tai.



    Đoàng! (tiếng sét ngoài cửa sổ)



    Oái ông trời ơi. Chàng hotboy giật mình. Con nói vậy ông tính làm thật sao? … Nhưng mà… mưa…hôm nay cô ngốc ấy không mang ô mà…



    Cậu vội vã chạy ngay ra khỏi lớp, mặc kệ cô giáo đang say sưa giảng: triết học là một cái j đó…rất lằng nhằng…



    Rrrr…rrr tin nhắn

    From : ông xã [IMG]:x (tuấn anh)

    To : bà xã ngố [IMG][IMG] (mai hương)



    - vụ này là sao em? o_O



    Rrrr….rrr tin nhắn reply

    From : bà xã ngố [IMG][IMG]

    To : ông xã [IMG]:x



    - so romantic ^^



    haizz. Đúng là phụ nữ… khổ thân anh chàng Mạnh Quân quá. Tuấn Anh nghĩ thầm.

  3. vanbinh_21 <marquee><b><i>--- waiting for you... mãi chờ em..

    Số bài viết: 2,077
    Đã được thích: 52
    Điểm thành tích: 48
    Chương 3 : Rồ-man-tíc love ^^……



    Hix. Mưa mỗi lúc một to… nhưng như thế này lại hay… cứ mưa đi, mưa một trận thật to… mưa để xóa đi hình bóng của cậu (cùng cái con mụ đáng ghét định đi prom với cậu). Hồng Nhung thầm nghĩ.



    Ủa? Sao lạ thế nhỉ? mình đang muốn quên mà sao cảm thấy như cậu ta đứng trước mặt thế nhỉ…



    - Làm cái j mà nghệt ra thế? Đồ ngốc này!

    - Ơ…

    - Mưa đấy…cậu định đứng đến mai à? Mau vào trong đi. Quân lấy áo khoác của mình chòng lên người cô.

    - Zzz… lạnh quá

    - Đáng chết >”< cái tội đi trong mưa.



    Hồng Nhung im lặng. Cô không muốn nói j với đồ ngốc ấy trong lúc này nữa. Nhưng cô không phải thất vọng bởi Quân đã mở lời:



    - Xin lỗi…tớ…à…muốn đi…với cậu đó…chẳng qua…đồ ngốc cậu >”<… lúc nào cũng có người bám theo…thật…đáng ghét...thật tức chết đi được…cậu… đi…prom…với…tớ…nhaz.

    - o_O

    - Nói j đi chứ.

    - o_O

    - Hix, thôi coi như chưa nói j với cậu nhaz.

    - o_O

    - Được r về lớp nào. Đừng trợn mắt lên nữa.

    - Khoan… tớ có thể xem đó…như lời tỏ tình không? ^.~



    Hồng Nhung đã lấy lại được bình tĩnh. Và tất nhiên là cả sự tự tin vốn có của mình…và một khi cô đã tự tin mỉm cười thì nụ cười ấy có thể làm nao núng cả những khuôn mặt lạnh lùng nhất. Huống hồ tên nhóc này h đã là cá nằm trong lưới, chỉ chờ cô xơi tái thui. Kekeke.



    - Này! Tôi vừa hỏi cậu đó! Đồ ngốc – cô nhắc lại.

    - ừ ừ! Cậu…muốn nghĩ thế nào cũng được…

    - thế là cậu có hay không tỏ tình với tôi hảh? Có hay không thế? Cậu nhát thế hửh?- cô mỉa mai.



    Ái chà! Cô chạm vào lòng tự ái của tên ngốc đó rùi. Cậu ta hét lên:



    - ừ đó tôi thích cậu lắm đó! thích muốn chết được…! Tôi cứ lạnh lùng mà trái tim muốn nổ tung khi thấy câụ nói chuyện với một tên con trai nào khác về buổi prom… hành động nào của cậu cũng khiến tôi muốn nhìn theo, làm tôi thấy cuốn hút. Nụ cười của cậu đầy kiêu hãnh mà lại mang cảm giác ấm áp, thật dễ chịu…đủ chưa hảh? Cậu còn cần tôi nói thêm gì nữa không?

    - Không. –Hông Nhung nhẹ nhàng trả lời. – Cậu không cần phải nói j nữa. Tớ cũng thích cậu, thích lắm ý…

    - …

    - …

    - Thế thui hả?- cậu ngây thơ hỏi

    - ?

    - Tớ phải làm một bài thuyết trình dài về việc tớ thích cậu. Còn cậu trả lời có một câu thui à?

    - Haha. Tất nhiên rùi. ^^ đi chuẩn bị thôi, tớ muốn chọn cho cậu một bộ vest cho buổi prom.









    BUỔI PROM ĐẦY MONG ĐỢI ĐÃ ĐẾN [IMG]



    - Tuấn Anh, bảo này.- Nhung nháy mắt gọi Tuấn Anh, trong lúc 2 kẻ ngốc còn lại (mà ai cũng biết =.=) đang mải mê ăn uống.

    - Ừ

    - Ừm…nói thế nào nhỉ? Nhung thấy……

    - Hóa ra cậu cũng để ý thấy chuyện đó à? Tớ cũng thấy lạ. Dù sao cũng chưa có động tĩnh gì. Cứ chờ xem…

    - Không hổ danh là đội trưởng ban điều tra bí mật của trường. Được lắm, có chúng ta ở đây, để xem cậu ta định làm gì.- Hồng Nhung mỉm cười. – thôi, đi chuẩn bị khiêu vũ nào



    Phải khó khăn lắm cô nàng mới bắt ép được Mai Hương trát cái đống….cát trắng (theo ngôn ngữ của Mai Hương), mascara và uốn xoăn tóc… sau 1 hồi vật lộn, Hồng Nhung nói:



    - cuối cùng là nó! Quà tặng dành cho Nguyễn Trần Mai Hương! Hãy chào đón bộ váy chủ đề cho bộ sưu tập mùa xuân của nhà thiết kế NGUYỄN KIM ANH danh tiếng…HỒNG HOA RỰC LỬA!!

    - Hả? Thiết kế của pà cô cậu á? Trừi ưi sao tớ lại phải cuốn cái chăn màu da lợn thế này??

    - Cái j?? các người mẫu chuyên nghiệp còn mong được mặc nó ý chứ! Cô tớ là giám khảo cuộc thi hoa khôi, nên cho dùng trước ngày ra mắt đó!

    - Hoa cái what?? Tớ…tham…gia…hoa…khôi???

    - Ừ! Thật không tin được đúng không? Haizz. Nhưng cậu muốn lộng lẫy thì phải chấp nhận yêu cầu của pà ý thui! Cậu vẫn muốn lão già Tuấn Anh là của cậu chứ hả? – Hồng Nhung cười nham hiểm x-)

    - Haizzz…



    Bên ngoài phòng thay đồ của 2 cô pạn, có một ánh mắt nhìn theo Mai Hương với vẻ căm hờn… cậu được lắm! Tôi sẽ làm cậu không ngóc đầu lên được. Đồ xấu xa! Tiểu Ly nhủ thầm…



    Và…… hình như…. Hồng hoa rực lửa có chút trục trặc j đó. Hồng Nhung nghĩ thầm…

    - alo, cô Kim Anh đã ra ngoài thưa cô.

    - không sao. Liên lạc với nhà may. Tôi muốn có một bộ Hồng Hoa rực lửa khác với số đo như cũ.

    - Nhưng…chưa có sự đồng ý của cô Kim Anh…

    - Tôi sẽ chịu trách nhiệm. 10p nữa phải có.



    Dập máy điện thoại, Hồng Nhung nói với Mai Hương:



    - thay nó ra, chúng ta sẽ để nó là bất ngờ của cuộc thi ^^

    - cậu muốn thắng thế sao không mặc nó? >”<

    - hô hô. Tớ đây không cần gây ấn tượng với…ông xã ^.~

    - haizzz…… vậy tớ mặc bộ xanh dương

    - ừ ^^



    haizz. Thật là cô cháu đanh đá y như nhau, cô thư kí nhủ thầm. Nhưng mình cũng không muốn mất lòng ai, thôi đặt hàng cho nhà may vậy.



    cái gì?? Sao cô ta không mặc bộ váy hồng?? Không sao! Tý nữa cũng được mà…



    - hay lắm! Đúng là dân chuyên nghiệp. Gửi lời cám ơn của tôi đến giám đốc nhaz! ^^

    - nếu cô Kim Anh biết thì….

    - Đã bảo không sao mà >”<

    - Vâng…



    Mạnh Quân nhìn Hồng Nhung ngạc nhiên:

    - sao cậu chưa thay đồ? Váy j đây?

    - À tớ chuẩn bị giúp Mai Hương. Mạnh Quân này, cậu nhìn thấy tớ trong bộ đồ dạ hội bao giờ chưa ?

    - Ờ….chưa- Mạnh Quân đỏ mặt.

    - Thế thì cậu sẽ ngạc nhiên lắm! ^^. Cô cười tủm tỉm



    “thưa các quý ông, quý bà, chào mừng tới cuộc thi khiêu vũ của các đôi trai tài gái sắc…! Hãy đón chào những cô gái của chúng ta!”

    - ….

    - …

    - Xin mời Tiểu Ly ^^ Số báo danh (SBD ) 07

    - Hồng Nhung SBD 08

    - Mai Hương ^^ SBD 09



    What??? Đó là từ mà Tuấn Anh và Mạnh Quân cùng thốt lên…



    Tuấn Anh không thể tin được cô bạn gái cá tính của mình lại có ngày xinh đẹp và hiền lành trong bộ váy đầy dịu dàng thế… thật tuyệt…



    Còn Mạnh Quân…cậu biết bạn gái thật xink đẹp. Nhưng bộ váy màu tím nhạt không những không làm giảm đi vẻ lộng lẫy của cô mà còn làm nổi bật lên nụ cười ấm áp. Ánh mắt cô nhìn cậu đầy tinh nghịch… tớ bảo là cậu sẽ ngạc nhiên mà, Hồng Nhung thầm nghĩ…



    Nếu Mai Hương là nàng công chúa nhỏ dịu dàng, dễ thương thì Hồng Nhung là một nữ hoàng tự tin và đầy kiêu hảnh. Quả là làm các thí sinh khác phải e thẹn. Đến anh dẫn chương trình cũng phải dừng lại mất 1 min để bình tĩnh lại.



    - Xin mời các thí sinh chọn cặp cho mình.

    - Tiểu Ly chọn… Tuấn Anh ^^! Mong được giúp đỡ!



    Câu nói của Tiểu Ly làm Mai Hương, Tuấn Anh, Mạnh Quân và Hồng Nhung giật mình. Chết tiệt, xét theo số báo danh thì cô ta được chọn cặp trước,…không thể trách được rùi !! TT.TT Mai Hương nhìn Tuấn Anh, thở dài…



    - Hồng Nhung. Bạn chọn bạn nhảy đi nào ^^

    - Tớ…ừm… tớ chọn anh Hùng… ^^ tiền bối xin giúp đỡ.



    Đội trưởng đội bóng đá đầy hãnh diện bước đến bên cạnh Nhung.



    Mạnh Quân sững người. Nhưng nhìn thấy ánh mắt Nhung nhìn Mai Hương, cậu hiểu ra. Hồng Nhung không muốn Mai Hương thua!

    - Vậy, Mai Hương chọn Quân. Mong được giúp đỡ.



    Tiếng nhạc vang lên. Mai Hương nói với Quân:

    - xin lỗi T.T vì tớ mà cậu không được khiêu vũ với Nhung…

    - không sao. Tý nữa kết thúc cuộc thi khiêu vũ cũng được mà.



    Hồng Nhung nghĩ thầm:

    Cố lên! Mạnh Quân! Cậu đừng để Mai Hương thua con nhóc Tiểu Ly nhaz.



    Trong lúc đó, tên Hùng cứ thao thao bất tuyệt:

    - Anh biết lúc em từ chối đi cùng anh là cố tình để thử anh mà. Chúng ta tất nhiên rất đẹp đôi!

    - …

    - Em biết không? Cả trường đang nhìn chúng mình đó!

    - …

    - Em biết em may mắn thế nào không? Rất nhiều người mong được khiêu vũ với anh đấy. Em phải nắm anh cho thật chắc vào!



    Lần này thì Hồng Nhung chịu không nổi nữa. Đôi giày gót nhọn 7cm của cô dằn thật mạnh vào chân gã nhiều lời.

    - Á á á…..!

    - Úi em xin lỗi nhaz! Lỡ chân ý mà. Cô nói lớn.



    Và đôi của họ bị loại…

    Mai Hương nhìn Nhung.

    – Haizz con nhóc này! Nó lại bày trò j đây mà!

    – ?

    – Mạnh Quân cậu không biết sao? Con nhóc ấy rất đam mê môn khiêu vũ đó. Về cơ bản mà nói, con nhóc ấy không thể sai sót được. Nó cố tình đấy.



    Mạnh Quân nhìn Hồng Nhung, mỉm cười nháy mắt với cô. Cậu quay lại nói với Mai Hương:

    - Cứ thế này không thắng được. Chúng ta phải làm j đó nổi bật hơn các cặp khác.



    Các cặp dần dần bị loại hết do không thực hiện được yêu cầu của giám khảo. Chỉ còn cặp Mai Hương & Mạnh Quân, Tuấn Anh & Tiểu Ly.



    Tèn tén ten…

    Mạnh Quân lấy một nhành hoa hồng đỏ ngậm trong miệng. Sau vài bước nhảy, cậu đặt nó vào miệng Mai Hương, rồi tung cô lên. Mai Hương được tung lên như một thiên thần nhỏ, đáp xuống gọn gàng trong tay Mạnh Quân khi màn khiêu vũ kết thúc… thật tuyệt vời!



    Tiếng vỗ tay vang lên không ngớt. Họ đã giành chiến thắng!



    Trong khán đài, có một cô nhóc nhìn Mạnh Quân, đượm buồn.

    Haizz… bạn mình mà mình cũng ghen sao? Mình đúng là thích cậu

    ta thật rồi à? Cô nhủ thầm.



    Tiểu Ly tức tối:

    - không thể nào? Nó phải bị tụt ra chứ! Bộ váy áo đó!



    Tiếng Kim Anh- nhà tạo mẫu nổi tiếng vang lên

    - Chào các bạn! Nhân buổi khiêu vũ này, tôi cũng muốn giới thiệu với các bạn, bộ váy khiêu vũmà người chiến thắng mặc hôm nay là chủ đề của bộ sưu tập mùa xuân sắp ra mắt. Rất phù hợp với các bạn trẻ ^^



    cái gì? Cô ta mặc váy của Kim Anh huyền thoại sao? Không thể được!! Mình phải hướng sự chú ý về mình! Cậu ấy phải là của mình!



    Tiểu Ly quay sang đặt nụ hôn nồng thắm lên môi Tuấn Anh… nụ hôn khiến tất cả mọi người ngỡ ngàng.

    Nhưng…

    Trước đó…

    Tuấn Anh né người sang một bên, làm cho cô nhóc đập hàm vào cái….rèm (nếu không muốn nói là tấm màn gỗ sau cái rèm). Cả hội trường ồ lên, ái ngại cho Tiểu Ly

    - gì vậy? Hôn thì phải xin phép chứ!

    - hôn cái rèm à? Haizz chán quá đi.

    - yếu tố bất ngờ [IMG]



    Tiếng xì xào vang lên không dứt. Tiểu Ly chạy vội vào khán đài, và không xuất hiện trong suốt buổi khiêu vũ nữa…

    - Thưa tiểu thư, tôi có thể mời cô nhảy một điệu chứ? Mạnh Quân tiến lại gần Hồng Nhung

    - tất nhiên rồi. Cậu biết không? Cậu sẽ rất đẹp trai nếu đứng bên tớ đấy… - cô cười đáp.



    Tiếng cười vang lên rộn rã. Trong tiếng nhạc nhẹ nhàng, những trái tim đã hòa cùng nhịp đập. Và họ biết, họ sinh ra là để dành cho nhau…
  4. vanbinh_21 <marquee><b><i>--- waiting for you... mãi chờ em..

    Số bài viết: 2,077
    Đã được thích: 52
    Điểm thành tích: 48
    Chương 4 : Tình yêu có thật là thứ vĩnh cửu…?



    Một ngày đẹp trời của tháng 1…

    - Lớp chúng ta sẽ có thêm một thành viên mới. Hy vọng các em sẽ giúp bạn: Trần Bảo Nam.

    - Oh! Đẹp trai quá đi…!! Cả lớp ồ lên.

    - Nào! >”< cô giáo tiếp lời. – Bạn Bảo Nam đã từng giành giải Toán cấp QUỐC GIA năm ngoái, vì vậy……. Mai Hương, em ngồi cạnh bạn ý nhaz!



    Hồng Nhung quay xuống liếc xéo Mai Hương. Không thể nào, một anh chàng lãng tử như thế lại về tay con nhóc ấy sao? Oaoaoa T.T



    Tất nhiên…sau câu than thở ấy cô đã bị Mạnh Quân lườm. Sợ quá. Hix.

    Bảo Nam nhìn Mai Hương,…LẠNH LÙNG … haizz. Bọn hot boy này đáng ghét thật đấy, tại sao thằng ngốc nào cũng ra vẻ ta đây nguy hiểm thế? Nhưng cô cũng không bắt chuyện với cậu ta làm gì…



    3 ngày sau…







    - có chuyện gì thế , Mai Hương?? Cậu không đỡ nổi nhiệt của anh chàng new hot boy nên đau đầu rồi à? Hồng Nhung cười

    - pà chị thật là…… lúc nào pà cũng đùa được đấy à?

    - Oh no no… nhưng mà này, hết h ox của cậu đấu bóng rổ đó. Mệt thế này sao cổ vũ được?

    - Ừ…chắc phải về thui.



    Cuối h…

    - Bx ngố! Sao đầu tóc rối bù thế hử?

    - >”<

    - Sao thế? Hì. Em mệt à?

    - Chút chút. Hôm nay em không xem bóng rổ đâu. Em về.

    - TT.TT

    - >”<

    - Ừ anh biết rồi. Anh đưa em về nhaz?

    - Thôi em sẽ nhờ Nhung.



    Haizz. Cô nói thế cho Tuấn Anh yên tâm đi…chơi chứ sao nhờ Nhung được. Con pé đi chơi rồi. Mệt quá. Sao thế này nhỉ? không nhìn thấy gì hết. Hix.



    Mai Hương ngất xỉu. (theo lời suy đoán của tác giả câu chuyện thì là tụt huyết áp ).



    - Ê. Sao thế? – Bảo Nam lay cô dậy.

    - …

    - Ax ax. Ngất xỉu sao trời? Phiền quá.



    Mặc dù nói vậy nhưng……. Cứu người hơn cứu hỏa. Cậu vội vã bế cô vào phòng y tế.



    Sân bóng rổ…….

    Ai đang bế Mai Hương thế kia? Không phải là Bảo Nam sao? 2 người đi ngang qua phòng thi đấu đã làm một chàng trai khựng lại, quên hết tất cả và đuổi theo ngay.



    TRONG LÚC ĐÓ…….



    - măm! Kem! Măm! Kem >”<

    - ax ax. Đang tháng một đó. Trời Hà Nội lạnh thế này? Em ăn một lúc 3 cốc kem to bự không sợ hỏng amidan sao? Stop!

    - Măm măm! Kem! Kem ! – Hồng Nhung tiếp tục nũng nĩu.

    - Nhóc ơi. ^-^ nếu em ăn nhiều kem quá, giọng khàn đi, hát không hay, anh không thích em nữa đâu đó!

    - Kệ. Em không thích anh, em thích kem.

    - >”< trời! Không ăn nữa, đi nào. – Mạnh Quân vờ nổi giận.



    Cười tinh nghịch, họ bên nhau, vui vẻ trêu đùa như những cơn gió bên nhau dưới cái se lạnh của trời đông Hà Nội.



    BỖNG…




    BỖNG…









    MỘT CÔ GÁI XINH XẮN VÀ “ngây thơ” Ở ĐÂU CHẠY ĐẾN …





    - Anh Mạnh Quân! Anh có thể nhận em…làm em gái kết nghĩa với anh được không ạh?

    - o_O



    Mạnh Quân phải nói là sau khi quen Hồng Nhung đã…lành tinh đi rất nhiều. Cậu im lặng, chờ bạn gái mình lên tiếng.



    Gì thế này? Em gái sao? Nói chính xác là muốn làm bạn gái đi cho xong. Không được. Hồng Nhung không muốn mất đi hình tượng của mình…Nhưng…… bảo cô giao trứng cho ác như thế thì…thà mất hình tượng còn hơn. Cô cười ngọt:



    - hihi. Vậy sao em? Nhưng……có một thứ duy nhất trên thế gian này chị không thể chia sẻ cho ai hết. Đó là người chị yêu. ^-^ tìm người khác nhận làm anh đi nhé em!

    - Em không hỏi chị. Em hỏi anh ý cơ mà!



    Mạnh Quân rất ghét những ai to tiếng với bạn gái mình. Cậu nói:

    - Đó là câu trả lời của tôi, cô nhóc. Hãy biến đi trước khi tôi nổi giận đó.

    - Ơ…- Mai Anh (tên cô nhóc) mặt buồn thui ra về.



    Mạnh Quân ôm Hồng Nhung vào lòng. Ôm thật chặt. Hình như cô ấy run run. Mình sơ ý quá, không nhắc cô ấy mặc đủ ấm T.T



    Cậu ấy ôm mình chặt quá. Ấm thật. Nghe câu trả lời vừa rồi làm mình thấy ấm lòng…

    - Cảm ơn cậu, Nhung…

    - Gì?

    - Cảm ơn vì đã nói câu ấy, rằng cậu không thể chia sẻ tớ với ai…- Mạnh Quân nói, tự nhiên, cậu cảm thấy yên tâm hơn với tình yêu dành cho cô bạn gái đầy cuốn hút của mình.

    - Ngớ ngẩn quá đi. – cô cười. Làm sao tớ chia sẻ cậu cho ai được……cậu là người yêu tớ mà.











    Tuấn Anh chạy vội vào phòng y tế.

    - Có chuyện gì với Hương thế? Cậu…

    - Gì chứ? Đừng nhìn tôi với con mắt ấy. Bạn gái cậu ngất giữa đường. Thật phiền!

    - Ừ tớ biết rồi. Thanks



    Bảo Nam bỏ đi nhưng không quên ngoái lại nhìn Mai Hương… cô nhóc lúc nào cũng nhí nhố ấy mà cũng có lúc yếu đuối như vậy sao? Trong lòng cậu tự nhiên dâng lên cảm giác muốn bảo vệ sâu sắc.





    Tối hôm ấy, một cô nhóc tên Tiểu Ly đang gọi điện trách móc em họ mình:

    - gì đây? Mai Anh? Cái gì mà “cô ta là kẻ kiêu hãnh, chắc sẽ vì hình tượng của mình mà cho em làm em gái anh Quân.” Rồi thì “anh ý muốn cô ấy ghen nên sẽ tươi cười với em thôi.” Kế hoạch tân công từng bước một của em thất bại rồi đúng không?

    - Xì. Em đâu có ngờ là họ lại khác ngược hoàn toàn với dự đoán như thế? Mà sao chị lại quan tâm đến cô ta như vậy?

    - Haizz. Phải cho cô ta bận bịu một chút chị mới xử con Mai Hương được.

    - Được rồi… nhưng em làm việc này không phải vì em muốn giúp chị đâu. – Mai Anh nói.

    - ?

    - Em…thích anh ấy.



    Mai Anh dập máy. Đúng vậy! Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy mình đã bị cuốn hút rồi… anh ấy…bằng mọi giá phải là của mình.





    Sáng hôm sau…





    - Ăn vào đi! Bà xã ngố! Hôm qua cậu tụt huyết áp đó! Chưa sợ àh?

    - Haizz. Tớ có phải lợn đâu. Ăn hết một gói xôi còn gì?

    - Ăn thêm một gói nữa. Để gói kẹo ngọt này vào trong túi ăn dần đi.

    - Ax ax. Ông xã, anh tính nuôi em cho béo để bán thật sao? TT.TT

    - Ăn vào đi >”<



    Mạnh Quân nhìn Mai Hương đang nhăn nhó, cười:

    - Đừng nóng quá, cậu tính nuôi béo bx mình à?

    - Cái j >”<?- Tuấn Anh cáu kỉnh. Mấy đứa con gái toàn giữ dáng không ăn uống gì cả. Nếu không cẩn thận, bạn gái cậu cũng ngất một ngày vài lần cho xem.

    - …



    5 phút sau…



    - Hey Nhung!

    - ?

    - Ăn bánh đi. Kẹo mút nè

    - Tớ ăn rồi mà ^^

    - Không >”< ăn vào đi! Cậu ăn sáng ít sẽ tụt huyết áp đó!

    - Ax ax…



    Hồng Nhung nhìn sang Mai Hương ánh mắt oán hờn TT.TT

    Biết sao được, tớ cũng “khổ” khác gì cậu. Mai Hương thở dài. Ông xã quá đáng…



    Những đôi yêu nhau như những chú sẻ non ríu rít, thật là làm cho hội độc thân chúng ta phải ghen tỵ. TT.TT



    Ra chơi…





    - Ôi ví tiền của tớ mất đâu rồi ? TT.TT Tiểu Ly thét lên.



    Tiếng xì xào vang lên khắp lớp. Từ trước tới giờ lớp chưa có một vụ mất tài sản nào. Cả lớp dào dác. Tiểu ly hét lên:

    - Những ai từ đầu h đến h đi qua chỗ tớ mau bỏ cặp ra. Chắc chắn có người lấy trộm rồi!!



    Hừm. Sao lại mất trộm nhỉ… Tuấn Anh lên tiếng:



    - Khoan đã! Phải đợi giám hiệu đến mới có thể tìm đồ được

    - cái j? đến lúc ấy đồ của tớ bị thủ tiêu luôn rồi- Tiểu Ly nước mắt ngắn dài.



    Hồng Nhung lên tiếng:

    - Không phải chứ? Trong ví nhiều tiền thế sao?

    - Hơn 1 triệu, hix TT.TT

    - Tiền tiêu vặt?

    - Tiền tiết kiệm 6 tháng của tớ đó!!

    - Vậy thì lạ quá. – Hồng Nhung cười. Cậu VÔ TÌNH mang 1 triệu đến lớp, và… VÔ TÌNH có người nhìn thấy tiên trong ví cậu để lấy à?



    Tiểu Ly giật mình. Cô đã mang thêm nhiều tiền tiết kiệm để vụ mất cắp trở nên quan trọng. Giờ nó lại là một lý lẽ chống lại cô…



    Có điều, mục tiêu của cô vẫn hoàn thành. Mai Hương sau khi kiểm tra cặp đã hét lên:



    - Trời! Có cái ví màu hồng trong cặp tớ này o_O

    - Thấy chưa? Có người vô tình cất nó vào cặp đây này.



    Hồng Nhung và Tuấn Anh cùng thở dài. Nhắm mắt họ cũng biết là cái ví ở trong cặp của Mai Hương, còn ai mà Tiểu Ly muốn hại nữa chứ !! Con nhóc này đã không biết người khác muốn hại mình lại còn khai ra nữa, ngây thơ thật….



    Hồng Nhung nhìn sang Mạnh Quân, nhưng cậu hotboy ấy…haizz nói thế nào nhỉ…con người của hành động mà… chỉ có thế nhún vai chịu mà thôi…



    - Ủa Mai Hương! Không phải ví của cậu à?

    - ?



    Người vừa gây sửng sốt trong không gian im ắng ấy là Bảo Nam. Cậu ta nói tiếp:



    - oài, ví màu hồng cùng màu với…dây buộc tóc của cậu, làm tớ tưởng là của cậu chứ?

    Tuấn Anh nắm ngay cơ hội:



    - Cậu bỏ vào à?

    - Tất nhiên rồi. Tôi thấy nó rơi dưới đất. Thật là nhầm lẫn… haizz.

    - Vậy tốt rồi nhé, Tiểu Ly. Chỉ là nhầm lẫn thôi.- Tuấn Anh cười, một nụ cười như thách thức.



    Quá bất ngờ trước tình thế xảy ra, Tiểu Ly chỉ còn biết nói:

    - Ừ may rồi…



    Hết giờ. Có một cô bé và một cậu bé đứng nói chuyện ở góc lớp:

    - Vụ này không ổn chút nào. Phải đề phòng mới được.

    - May mà có cái cậu lạnh lùng. Được rồi từ h phải cùng chú ý mới được

    - Ok. Bà xã của cậu sẽ ổn mả. – Cô bé mỉm cười rồi đi về phía Mạnh Quân đang chờ.



    Mai Hương đang nói chuyện với Bào Nam. Ừm mình cũng phải ra cảm ơn cậu ấy một câu. Tuấn Anh nghĩ thầm.



    - Cậu hãy làm bạn gái của tớ nhé!

    - ?

    - Cậu tạo cho tớ cảm giác khác biệt. Hãy ở bên tớ, tớ sẽ luôn bảo vệ cậu.





    To be continued……………..









    Continue…



    Tuấn Anh chỉ nghe đến đó. Cậu chạy đến bên Mai Hương:

    - Tỏ tình với người yêu của người khác không phải bất lịch sự lắm sao?- cậu cười.

    - Tôi thấy cậu thật vô dụng. Để người mình yêu bị chèn ép như thế, cậu không có khả năng ở bên cô ấy.

    - Đừng cãi nhau nữa! Tuấn Anh là người luôn ở cạnh tớ đấy!- Mai Hương nói.

    - Tớ không tin. Hôm nay, nếu không có tớ nghĩ ra chuyện nhặt được ví bỏ vào cặp cậu, chẳng phải cậu ăn đủ với cô ta sao?

    - Là cậu nghĩ ra sao?... vậy… - Mai Hương ngạc nhiên



    Tuấn Anh không nói. Cậu cầm tay Mai Hương, kéo đi…



    Tạch… tiếng tắt máy ghi âm vang lên. Hay lắm, cậu chết chắc Nguyễn Trần Mai Hương ạ. Tiểu Ly cười đắc thắng.



    - Đừng chơi với cậu ta nữa nhé! – Tuấn Anh dặn.

    - Sao lại thế?

    - Vì…cậu ta thích em mà.

    - Chỉ cần nói không được là ok rồi. Có một người bạn như cậu ấy rất tốt mà.

    - Không. Anh nói không được.

    - Anh hay thật đấy. Em hỏi anh, vụ chiều nay là do cậu ấy bịa ra sao? Anh biết thế mà vẫn bỏ qua à?

    - Để việc đó đấy cho anh! Về đi, muộn rồi.



    Mai Hương nhìn Tuấn Anh, cười buồn. Em lại làm phiền anh rồi…





    Tại quán lẩu nướng…





    - Oa lâu lắm rồi mới được ăn như thế này! Không khí quá đi! – Hồng Nhung cười với Mạnh Quân.

    - Ngồi cạnh một anh chàng hot boy như thế này, tất cả những gì cậu nghĩ chỉ là ăn thôi sao? >”<

    - Haha. Tớ còn ăn thịt được cậu đó ^-^

    - Chẳng biết ai ăn thít ai trước đâu, bé con ạ. – Mạnh Quân nở nụ cười khóe miệng rất là…khó lường

    - Đò dê già. Ăn mau >”<



    Tiếng cười giòn tan. Một giọng nói xen vào:

    - Anh trai, chị ^-^ vui vẻ quá đi. Minh Anh đi bên cạnh một chàng rất cool, xen vào.

    Nhìn thấy cô ta, mình muốn cho cô ta vào lò nướng lên ăn ngay lập tức. X-( . Nhưng với một phong thái rất “professional”, Hồng Nhung mỉm cười:

    - Ai đây, nhóc?

    - Hihi. Anh trai em ạ. Hôm nay tình cờ gặp ở đây, duyên số cả đó anh Quân ạ ^^ ( gì chứ! Mình lục tung cả cái công viên để tim chỗ họ ăn thì có ý >”< - Mai Anh thầm nghĩ)

    - Ừ. Ra chỗ khác đi, tôi thấy không tiện.- Mạnh Quân lạnh lùng.

    - Nhưng…tôi là Minh Nghĩa. Mến mộ bạn đã lâu, có thể cho làm quen chứ? Minh Nghĩa ( “anh trai” Minh Anh) phớt lờ lời nói của Quân, bắt chuyện với Hồng Nhung.



    Ôi nụ cười thật chết mê đi được. Hồng Nhung nghĩ thầm. Cô quên mất là có bạn trai mình ngay cạnh (trách sao được, thói xấu của con gái mà TT.TT)

    - ồ sao lại không nhỉ? ngồi cùng bàn luôn nhé ^-^



    haizz. Thật hết chịu nổi cô ấy. Mạnh Quân giận dữ. Cậu nói:

    - vậy tức là cậu ngồi đây cả tối, không đi chơi nữa?

    - Chuyện gì vậy ^-^ hôm nay có bạn mới mà. – cô nhí nhảnh nói.

    - Vậy 2 người nói chuyện. Tôi về…

    - Ấy tớ đi với cậu. – Cô ý thức được tầm quan trọng của vấn đề, vội vã đi theo cậu.



    Tại bàn ăn, chỉ còn 2 anh em nọ. Minh Anh cười:

    - Cả 2 đều rất hay ghen, điểm yếu thật tuyệt.

    - Cô sẽ phải trả thêm tiền đấy. Phá cặp này không dễ chút nào. Minh Nghĩa cười khẩy.

    - Haha. Chỉ cần anh ấy là của tôi, đâu sẽ có đó.



    Hồng Nhung vội vã đuổi theo Mạnh Quân:



    - Ê! Này! Cậu đi nhanh quá đấy. Chậm lại mau…

    - …

    - Quân!

    - …

    - Hix. Chân tớ. TT.TT



    Khổ thân. Ai bảo cô nhóc đi đôi giày 10cm cơ… mãi đến lúc thấy bạn gái mình ngã sõng xoài, nước mắt đầm đìa thì Mạnh Quân mới quay đầu lại.



    - Đáng chưa? Ai bảo không ở lại đó với anh chàng đẹp trai, đuổi theo làm j?

    - Oa oa oa đau lắm. TT.TT

    - Được rồi tớ cõng. Lắm chuyện!

    - Oa oa oa không cần…cậu đi nhanh quá…Không kịp gọi…Oa oa oa… đau… tớ đau TT.TT

    - Được rồi là tớ sai. Nào đừng khóc nữa, tớ sai mà.

    - Cậu không được giận, không được khó chịu nữa.

    - Ừ ừ được rồi. Mình về nào, đừng khóc!

    - Cũng không được bỏ đi nữa TT.TT – cô tiếp tục nhõng nhẽo.

    - Ừ biết rồi mà.



    Mạnh Quân ôm Hồng Nhung vào lòng, để cho cô khóc. Bỏ cậu đi ư, không đời nào. Điều tớ sợ chính là…một ngày nào đó, cậu sẽ rời xa tớ ý chứ…



    Sáng hôm sau…







    Cuộn băng hôm qua được Tiểu Ly thu lại đã được phát đi khắp trường. Đi đến đâu, người ta cũng xì xào…



    - Không thể nào thưa cô! Em chơi thân với Mai Hương, cậu ấy không phải người ăn cắp đồ đâu ạ!- Tuấn Anh nói với cô hiệu phó

    - Cô biết. Cô nghe nói 2 em còn có tình cảm trên mức tình bạn nữa, đó là quyền riêng nên cô không có ý kiến. Nhưng tình cảm không thể ảnh hưởng đến lợi ích chung được

    - Thưa cô…

    - Dù sao cô cũng sẽ ban lệnh đình chỉ trong 1 tuần. Ban điều tra hãy làm việc cẩn thận vào đấy.

    - Vâng…



    Tuấn Anh thở dài. Phải làm theo đúng luật rồi. Thật la…

    - Mai Hương! Có lệnh đình chỉ 1 tuần cậu trong thời gian ban giám hiệu điều tra vụ này. Mặc dù bọn tớ tin cậu vô tội. Xin lỗi… – lớp trưởng thông báo.



    Mai Hương nhìn Tuấn Anh. Cậu lạnh lùng quay đi. Cậu biết, cho đến lúc tìm được 1 bằng chứng gì đó nếu thân thiết với cô sẽ làm việc điều tra không có giá trị…



    Bảo Nam nói:

    - hừ! Người yêu cậu chỉ được cái to mồm. Nói là bảo vệ cậu thế mà lúc gặp nạn thì lại lạnh lùng như thế… thật là…

    - Im đi! Tuấn Anh không phải người như vậy. Cậu ấy có lý do riêng thôi!

    Bảo Nam cười nhếch mép.

    - Vậy ở bên tớ đi! Tớ sẽ luôn bảo vệ cậu mà chẳng cần lý do gì hết!



    Mai Hương bật khóc. Ước gì người vừa nói câu ấy với cô là ông xã chứ không phải là Bảo Nam. Cô gục đầu vào vai cậu, nức nở…



    Ngoài cửa lớp, một chàng trai nhìn Mai Hương với ánh mắt buồn rầu. Hồng Nhung gõ nhẹ vào vai cậu:

    - Mạnh mẽ lên nào! Việc minh oan cho pà xã cậu mới là quan trọng, không phải sao?

    - Ừ… nghĩ cách đi thôi. – Tuấn Anh trả lời.



    Thoáng thấy 2 bóng người đi lại trên cầu thang, Hồng Nhung ngạc nhiên:

    - Ơ! Tiểu Ly và Minh Anh quen nhau sao?

    - Họ là chị em họ đó mà. Sao thế?



    Chị em họ ư? Vậy liệu có cùng liên qua trong vụ… Tuấn Anh nhìn Nhung, cậu đã nghĩ ra gì đó.



    - Nhung này? Liệu…

    - Tớ có ý này… - Hồng Nhung mỉm cười.

    - KHÔNG ĐƯỢC! - Như vậy là lợi dụng tình cảm của người khác. Cách ấy không được đâu. – Tuấn Anh phản đối

    - Đi với bụt mặc áo cà sa! Đi với ma mặc áo giấy! Chúng ta chỉ có 1 tuần thôi, làm vậy không phải hay nhất sao?

    - Nhưng Mạnh Quân…nếu cậu ấy không đồng tình, chúng ta sẽ dừng ngay lập tức. Không được ép buộc, biết chưa?

    - Biết rồi. Đội trưởng thật cẩn thận quá!



    Hừm. Cách này làm mình thật bất an. Nhưng vì bạn mình, phải hỏi thử Mạnh Quân vậy. Cậu ấy sẽ không thay đổi tình cảm đâu……



    - Cậu thực sự muốn chia tay sao? Mạnh Quân nhẹ nhàng hỏi.

    - Ngốc ạ. Chỉ là giúp Mai Hương thôi. Cậu chỉ cần để Mai Anh khai ra chuyện đó là ok hết.

    - Nhưng cứ phải có màn chia tay sao?

    - Nếu không cô ta sẽ không khai, đồ ngốc!

    - Nếu là cậu muốn vậy, tớ sẽ làm…

    - Thanks J



    Haha. Người yêu cậu bảo cậu giả vờ chia tay ư? Mạnh Quân đau khổ trong căn phòng đầy khói thuốc… làm sao đây? Cậu sợ lắm… giả có thể thành thật mà… nhưng nếu cô ấy đã muốn vậy, dù có phải chia tay một ngàn lần, mình cũng làm. Mình sẽ là thằng ngốc, mãi ở bên cô ấy thôi…



    Cảm giác gì thế này? Mệt quá… Chỉ là giả vờ thôi, Mạnh Quân ngốc. Sao cậu ấy lại mang ánh mắt bi thương thế. TT.TT mình sợ… một ngày nào đó, khi cậu ấy không ở bên mình nữa… không! Không có chuyện ấy đâu. Một cô gái nhủ thầm với lòng mình…



    Chát! Hồng Nhung tát vào mặt Mạnh Quân thật mạnh.

    - Được! Là cậu muốn! Vậy chúng ta chia tay – cô khóc, khóc thật to. Sự mạnh mẽ thường ngày đi đâu mất. Cảm giác như mình đang mất cậu ấy, mất thật sự.

    - Ừ. – lạnh lùng, cậu trả lời rồi bỏ đi,



    Sao cô ấy lại khóc nhỉ? chỉ là giả vờ thôi… cô ấy khóc làm mình muốn ôm cô ấy vào lòng, nhưng lại không dám… hahaha… điên rồi… Mạnh Quân ngồi trong bar. Cậu uống hết nửa trai rượu mạnh mà chẳng say gì cả.



    - Em uống cùng nhé! – Minh Anh lên tiếng



    Cá của cậu cắn câu rồi Nhung ạ. Mạnh Quân trả lời:

    - đồ điên! Tôi chưa say đâu.

    - Em biết ^-^ em chỉ muốn nói với anh một câu thôi. Em thick anh và sẽ ở bên anh.

    - Vậy sao? Hahahahahaha… chẳng bù với cô ta!

    - Anh ghét cô ta lắm sao?

    - Tất nhiên. Đáng ghét lắm.

    - Hừm. Vậy nếu anh em mình trêu cô ta một vố, anh thấy sao?

    - ?

    - Anh sẽ thích em cho mà xem. Em sẽ hại cô ta, thê thảm như Mai Hương vậy.



    Tạch! Tiếng máy ghi âm được bật lên.



    - Đùa sao? Cô trình gì mà hại được Mai Hương? Cô ăn cắp ví của Tiểu Ly và bỏ vào cặp nó chắc? Hahaha

    - À… là em nói vậy. Không có gì đâu anh! – Mai Anh cảm thấy mình lỡ lời.

    - Tôi biết. Đừng tỏ vẻ nguy hiểm. Việc Mai Hương ăn trộm ai cũng biết, ai giỏi đến mức hại được cô ta chứ?

    - Em chứ ai! – Mai Anh mất kiểm soát, Trong lúc chị Tiểu Ly xuống sân để ngoại phạm, em đã lén lấy ví bỏ vào cặp Mai Hương đó.

    - Chị?

    - Đó là chị họ em mà. Tất nhiên là phải giúp nhau. Thế nào? Anh muốn em giúp anh trả thù Hồng Nhung kiêu kì đó không?

    - Không.- Mạnh Quân cười. Tôi mệt. Về đây.

    - Gọi em lúc anh cần nhé! ^-^ Mai Anh tươi cười. Hay quá, anh ấy đã thân thiện với mình rồi.



    Sáng hôm sau…









    Cô hiệu phó cùng Mai Hương bước vào lớp:

    - Có một hiện tượng xấu đang xảy ra trong lớp ta. Đó là lừa thầy dối bạn. Cô đang nói em đó, Tiểu Ly.

    - Dạ…

    - Cô muốn mọi người cùng nghe đoạn băng này.



    - Em chứ ai! Trong lúc chị Tiểu Ly xuống sân để ngoại phạm, em đã lén lấy ví bỏ vào cặp Mai Hương đó.

    - Chị?

    - Đó là chị họ em mà. Tất nhiên là phải giúp nhau. Thế nào? Anh muốn em giúp anh trả thù Hồng Nhung kiêu kì đó không?

    - Không. Tôi mệt. Về đây.



    Cô tiếp lời:

    - Tiểu Ly, em có gì để nói ?

    - Em… không có… không hề làm chuyện ấy…là Mai Anh…đùa thôi.

    - Tôi không nghĩ vậy. Em và Mai Anh sẽ có 2 tuần đình chỉ, ngồi ở nhà suy nghĩ cho hành động của mình. Tôi sẽ gọi bố mẹ em đến.



    Mai Hương bước vào lớp, cô nhìn Tuấn Anh, ngại ngùng. Tuấn Anh cười:

    - Mai Hương! Mừng em trở về.

    - Có chuyện gì?

    - Em…giận à? TT.TT

    - Không. Tôi chỉ thắc mắc tại sao anh lại đổi thái độ nhanh thế thôi. Hừ. Đồ xấu xa, anh sợ bị liên lụy nếu tôi ăn cắp, đúng không?



    Tuấn Anh nhìn Mai Hương bước về chỗ, ánh mắt đượm buồn. Biết sao được…công việc của cậu là điều tra bí mật. Đó là tất cả những gì cậu có thể làm thôi…



    Giờ ra chơi…





    - Cậu thật tuyệt đó, Quân à? – Nhung cười.

    - Hihi. Cũng nhanh thật. Tớ cứ tưởng phải mất vài tuần. ^^

    - Quân ơi…cậu có thể đứng im…không động đậy trong 2p được không ?

    - Ừ… có gì thế…



    Hồng Nhung ôm lấy Mạnh Quân, thật chặt. Lần đầu tiên, cô có cảm giác sắp mất một ai đó thật mãnh liệt. Hix. Nếu cậu ấy thích con nhóc ấy, mình sẽ chịu không nổi mất… bờ vai cô run run.



    Mạnh Quân cảm thấy bạn gái cậu thật nhỏ bé. Tớ đã nghĩ gì thế này ? Cậu sẽ rời tớ mà đi ư? Không đâu. Đừng đi đâu nhé , tớ sẽ bảo vệ cậu.

    - Nhung à? Hết 2 p rùi nè. – cậu cười hóm hỉnh ^^

    - TT.TT

    - Đừng sợ. Tớ cũng có cảm giác giống cậu lắm ý. Nhưng chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau, đúng không?



    “tình cờ” đi qua, Minh Nghĩa đã nghe thấy chuyện của họ. Không phải tình yêu nào cũng là giả dối đúng không? Cậu tự nhủ với lòng mình. Có lẽ, mình nên chấm dứt việc làm trái tim người khác đau khổ thôi… cần xin cô ấy cho mình một cơ hội nữa… bỗng chốc, Minh Nghĩa nhớ bạn gái cũ của mình vô cùng.



    - Minh Anh à? – cậu bắt điện thoại.

    - Sao rùi? Họ đúng là chia tay rùi không?

    - Không.

    - Vậy là họ đã lừa tôi. Nghe này, anh sẽ nhận được gấp đôi số tiền. Hãy tìm cách cua lây cô ta đi!- Mai Anh rít lên trong điện thoại.

    - Không… họ làm tôi hiểu ra nhiều điều. Hợp đồng kết thúc, Mai Anh ạ.

    Trong lúc ấy, ở trong lớp…





    - Mai Hương! Cuối tuần đi chơi chứ? – Bảo Nam cười.

    - Ơ….

    - Yên tâm, như 2 người bạn.

    - Tớ không thích đi 2 người.

    - Vậy rủ thêm 2 bạn cậu đi. Con nhỏ kiêu kỳ với thằng cao kều ý.

    - …

    - Đi đi! Tớ muốn làm quen với họ.

    - Vậy được. – cô trả lời.


  5. vanbinh_21 <marquee><b><i>--- waiting for you... mãi chờ em..

    Số bài viết: 2,077
    Đã được thích: 52
    Điểm thành tích: 48
    Cuối tuần… tại công viên…



    - Nguyễn Trần Mai Hương? Ông xã cậu đâu? – Hồng Nhung hét lên. Cô nổi giận thực sự.

    - Tớ…bọn tớ bơ nhau cả tuần…Hôm nay tớ muốn giới thiệu Bảo Nam với các cậu.

    - Bạn trai mới? – Hồng Nhung cười mỉa.

    - Không phải! – Mai Hương phủ định.

    - Đi với tớ. Hồng Nhung nói. Cô kéo tay Hương định dắt đi.



    Bảo Nam kéo mạnh tay Hồng Nhung:

    - Hừ Mai Hương! Bạn cậu thật không lịch sự.

    - Đừng làm cậu ấy đau. – Mai Hương ngăn lại.



    Hồng Nhung mím môi. Đau. Hắn ta khỏe thật. Dù sao cũng phải dẫn được Mai Hương đi.



    Bốp! Mạnh Quân đấm thật mạnh vào mặt Bào Nam.

    - Bỏ cái tay chó của mày ra. Mày làm cô ấy đau!

    - &^$*#(% >”<

    - *$#^@&$(@!

    - $&%^#$@$*^



    Hồng Nhung + Mai Hương :

    - Dừng lại mau!

    Hai người ngoan ngoãn dừng lại. Mai Hương nói với Hồng Nhung:

    - Được ! tớ đi với cậu. Tốt nhất 2 cậu nên đoàn kết đến lúc tớ về. – Cô nói với lại.



    Tại nhà của Tuấn Anh…





    - Nhà Tuấn Anh! Tớ gõ cửa! Đứng ngoài mà chờ đi. – Nhung nói.

    - Haha! Tớ còn không biết nhà mà CẬU BIẾT CƠ ĐẤY. [IMG] ha ha ha

    - Ghen vớ vẩn. Vì công việc thôi. Núp Vào đâu đó và nghe cẩn thận vào. >”<



    Píng pong…



    Đầu tóc bù rù, quần áo xộc xệch, mắt thâm quầng…

    Đó là tất cả những từ có thể dùng để miêu tả Tuấn Anh lúc này!



    - Nhung! À, nhà lộn xộn lắm. Có việc gì chờ chút tớ dọn nhà.

    - Không, nói ở đây. Cậu với Mai Hương sao rùi?

    - À. Cô ấy có bạn trai mới.

    - Hết? Cậu không có ý kiến gì sao? – Hồng Nhung hỏi.

    - Haha. Cậu biết mà. Công việc điều tra là bí mật. Cậu muốn tớ nói là vì ở trong ban điều tra bí mật nên phải bơ cô ấy sao?

    - Tất nhiên. Chúng ta đều ở trong ban đó mà. Có sao đâu??

    - Không. Đó là nguyên tắc mà.

    - Một lần một tuần, hãy xé tan một nguyên tắc nào đó ra. Đó là sự thoải mái, và là cuộc sống mà!

    - Không. Chia tay cũng không sao… chỉ cần cô ấy luôn mỉm cười, đối với tớ, vậy đã là hạnh phúc.

    - …

    - Tớ sẽ bảo vệ cô ấy khi cần. Không phải ở bên cạnh an ủi, mà là ở đằng sau giải quyết.

    - Vậy… điệu bộ này là hạnh phúc sao? Anh có hạnh phúc với sự luộm thuộm này không, ông xã?? – Mai Hương chen vào.

    - Ơ…anh…

    -

    Hồng Nhung cười. Cô rời khỏi nhà của Tuấn Anh, chạy đến công viên ngay lập tức. Nhìn họ, mình muốn ngay lập tức ôm Quân vào lòng.



    - Em sai rồi. Xin lỗi ông xã. T.T

    - Ê! Bí mật của đội điều tra, không được nói cho ai hết đấy nhé.

    - Ông thật nguyên tắc quá >”<

    - ^^ cám ơn

    - Quần áo không giặt, đầu không gội. Anh tính sao? ^-^

    - >”<… anh… bận…

    - Ha ha ha ha ha [IMG]



    Ôi đôi trẻ . Thật buồn cười… nhưng trong tình yêu thì đúng là ai cũng trẻ con đúng không? Người cố tỏ ra mình người lớn thực sự chỉ là kẻ ngốc mà thôi…



    Và có lẽ… tình yêu là vĩnh cửu… là một lý lẽ có thể tin được… phải không mọi người ?


    Kết… 10 năm sau…

    - Happy Birthday my friend ! Mai Hương vui vẻ chúc mừng Hồng Nhung.

    - Gì thế này? Cậu mang thằng nhóc nghịch ngợm này đến phá nhà tớ sao?

    - Nó mới một tuổi thôi mà >”<.

    - Ông xã đáng yêu nhất quả đất đâu?

    - Haizz. Anh ấy phải vào TP HCm công tác 2 tuần. Có công trình cần chữ ký xin khởi công. Buồn TT.TT

    - Mới tốt nghiệp xong đã cưới, đeo còng vào cổ… đáng đời! Cậu vẫn dạy học tốt chứ hả?

    - Oa oa oa! – Mai Hương nức nở ( giả vờ thui ^^) h mới hiểu cảm giác của thầy cô hồi đó TT.TT

    - @ @ [IMG] . Hôm trước tớ vừa biện luận cho một công ty lớn. Đau hết cả đầu, mệt thật.

    - Ừ… à Nhung này, Mạnh Quân, cậu ấy đi 2 năm rồi……



    Hồng Nhung gật đầu. Ừ. Cậu ấy đi du ở Mỹ 2 năm để lấy bằng thạc sĩ Luật rồi… chán thật… 2 năm rồi mình không được cậu ấy ôm vào lòng, nói hãy mãi bên nhau. Đổi lúc thật muốn chia tay, nhưng mình ngu ngốc vẫn chờ…





    - Đừng khóc! Con ngốc này! Cậu mới 25 mà, đã chết đâu. Đồ đáng ghét đó không về, cậu quên hắn đi là ok hết mà.

    - Này này! Trong lúc tôi đi cậu đã đầu độc gì vào đầu bạn gái tôi… à quên vợ tôi thế? – tiếng ai ngoài cửa vọng vào.



    - Quân! TT.TT – Hồng Nhung khóc òa vào lòng cậu. Đúng cảm giác này rồi.



    - Ái chà! ^^ 2 năm không về. Cậu xink hơn nhiều.



    - Oa oa oa oa.



    - Trời mình vẫn chat webcam mà ^^. Cậu nhớ tớ vậy sao? Đừng khóc… tớ cũng nhớ cậu nhiều. Sẽ không xa nhau nữa đâu… bây giờ và mãi mãi.



    ------------------------------- THE END----------------------------------

Chia sẻ trang này