1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

truyện ngắn 100 chữ

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi melovedevil, 13 Tháng mười 2009.

  1. melovedevil New Member

    Số bài viết: 79
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    đúng với cái tên mà ng` ta gọi nó ," truyện ngắn 100 chữ "....rất ngắn , nhưng tình cảm và tác động của nó vào cảm xúc của những tâm hồn là rất nhìu , " 100 chữ" ....mọi người hãy đọc và suy ngẫm nhe ! đôi khi ta thấy chính mình trong 100 chữ đó , và đôi khi ta phát hiện ra trong đó những giá trị gia đình mà ta vô tình lãng quên , cái vô tâm dại khờ mà ta đã vô tình phạm phải .......những truyện sau đây mình sưu tập từ nhìu nguồn thấy rất hay chia sẻ các bạn cùng đọc :001:

    Bàn Tay - Võ Thành An

    Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.

    Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.

    Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình.



    Câu Hỏi - Nguyễn Hoài Thanh

    Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang không nhà cửa.
    Cuối buổi học.
    - Cô ơi. Dạy tụi con hát đi cô.
    - Hát đi cô.
    Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi, cô dạy cho tụi trẻ bài "Đi học về".
    - Hát theo cô nè... Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ. Ba mẹ khen...
    Phía cuối lớp có tiếng xì xào:
    - Tao không có ba mẹ thì chào ai?
    - ...
    Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay.


    Ba Và Mẹ - Lê Mai

    Mẹ xuất thân gia đình trí thức nghèo, yêu thích thơ, văn. Ba tuy cũng được học nhưng là con nhưng là con nông “chánh hiệu”.
    Mẹ sâu sắc, tinh tế. Ba chất phác, hiền hòa.
    Mỗi khi ba mẹ đấu lý, chị em nó thường ủng hộ mẹ, phản đối ba. Mẹ luôn đúng và thắng.
    Hôm ba bệnh nặng, cả nhà lo lắng vào ra bệnh viện.
    Tối ba nói sảng điều gì đó không ai hiểu. Nhưng lần đầu tiên nó nghe mẹ nói “Đúng! Ông nói đúng…” Quay đi, mẹ sụt sùi. Nó thút thít khóc.


    Bão - Nga Miên

    Sống miền duyên hải, công việc của anh gắn liền với tàu, với biển, với những chuyến khơi xa. Anh đi suốt, về nhà chẳng được bao ngày đã tiếp tục ra khơi. Mỗi lần anh đi chị lại lo. Radio, ti vi báo bão. Đêm chị ngủ chẳng yên, sợ bão sẽ cuốn anh ra khỏi đời chị.
    Cuộc sống khá hơn, anh không đi biển nữa mà kinh doanh trên bờ. Anh đi sớm về trễ, có đêm vắng nhà, bảo vì công việc làm ăn. Nhưng nghe đâu...
    Không phải bão, anh vẫn bị cuốn xa dần. Sóng gió, bão trong lòng chị.


    Đánh Đổi - Song Vũ

    Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chật. Chị xa anh cũng vì lẽ đó. Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu nhau.

    Mười năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng.

    Tình cờ anh gặp chị tại nhà, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi: anh còn giữ nó? Anh nghẹn ngào: anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa.


    Chung Riêng - Nga Miên

    Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên…

    Uống chung một ly rượi mừng, chụp chung tấm ảnh... cuối cùng khi anh là chú rễ còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa sẽ không còn có gì chung nữa, anh giờ là riêng của người ta…


    Tro Ấm - Kim Liêu

    Bọn cháu gái chúng tôi chẳng ai học được cách nhóm bếp của bà nội cả. Bà chỉ cần gạt bỏ lớp tro phủ trên mặt bếp lò, bỏ củi vào thổi nhẹ là có một bếp lửa đỏ rực.

    Sáng nào cũng vậy, bà nội dậy thật sớm. Bà lặng lẽ nấu nước, lấy bộ đồ ông nội trên mắc áo đi giặt. Xong bà quay vào chuẩn bị bữa cơm, châm sẳn một bình trà nóng, rồi ra cửa gọi lớn:

    "Ông ơi vào ăn cơm"

    Cả nhà tôi đều im lặng.

    Ông nội đã mất 20 năm rồi!


    Đành thôi

    Ngày đó, yêu em mà không dám nói. Cứ chiều tan lớp, ngồi đợi em về trong một góc quán cà phê đầu ngõ. Em thôi không học nữa. Tôi quyết định viết thư tỏ tình. Thư viết chưa xong, em theo chồng xa xứ. Lá thư tình viết dở dang tôi còn giữ đến tận bây giờ.
    Sáng qua, ngồi trên ghế xử ly hôn, ngỡ ngàng thấy em ôm con ngồi bên dưới, mắt đỏ hoe. Tối về, lục lại trang thư cũ định viết tiếp. Tìm mãi, không có cây bút nào trùng với màu mực cũ…
    Ngô Thị Thu Vân



    Ngày Xưa
    Trời mưa lớn, nước ngập cả nhà. Ngoại lụm khụm tát nước, tôi cùng ngoại tát từng xô nước. Đêm nằm nghe tiếng nước mưa rơi từng giọt xuống thau. Hai bà cháu ôm nhau ngủ.
    Giờ đây, mỗi khi trời mưa, nhà không ngập, không nghe tiếng mưa dột nữa. Bốn bề lạnh lẽo. Ước được như ngày xưa trong vòng tay ấm áp của bà.
    Trần Lê Xuân Vinh



    Nỗi Niềm
    Cái điệp khúc ấy má tôi nhắc hoài mỗi khi bà soạn tủ: “Ba con không thích má cho ai quần áo cũ. Oâng nói: “Thà mình cho họ một số tiền, anh không thích hương áo em lại đưa cho người khác mặc…”
    Giờ, hương xưa còn giữ lại, người xưa đã đi xa… Chiều nay, má đẩy sang tôi mớ quần áo cũ. Tôi chọn một bộ cho chị bán hàng ăn ở vỉa hè, để bao lần phải ngoảnh mặt đi mỗi khi thấp thoáng bóng dáng của mẹ tôi đang tất tả ngược xuôi trên hè phố…
    Kim Thúy



    Ước mơ
    Tác giả: Tăng Khắc Hiển

    Mẹ nghèo đi ở mướn. Con nhỏ chạy chơi với "cậu chủ" cùng lứa. Chơi trò cưỡi ngựa: nó luôn làm ngựa, cậu chủ cưỡi lên lưng. Ngựa phi, ngựa phi vòng vòng, tấm lưng nhỏ oằn cong. Mẹ nhìn rưng rưng nước mắt.
    Đêm về, thoa lưng con, mẹ hỏi:
    - Sao con không đổi làm chủ ấy ?
    Đứa trẻ bảo:
    - Con thích cưỡi ngựa thật chứ không thích cưỡi ngựa người.
    Mẹ ừ mà lòng chạnh xót xa


    Đi thi
    Tác giả: Ngô Thị Thu Vân

    Chị Hai thi đệ thất. Ba thức dậy từ tờ mờ chở chị đi trên chiếc xe đạp cũ. Chị Hai đậu thủ khoa. Má bảo: “Nhờ Ba mày mát tay”. Từ đó, lần lượt tới anh Ba rồi cô út - cấp II, cấp III, tú tài, đại học - Đứa nào cũng một tay Ba dắt đi thi. Giờ cả ba đều thành đạt.
    … Buổi sáng, trời se lạnh, Ba chuẩn bị đi thi “Hội thi sức khỏe người cao tuổi”. Má nhìn Ba ái ngại: “Để tôi gọi taxi. Tụi nhỏ đều bận cả”.
    Buổi tối, má hỏi: “Ông thi sao rồi?”. Ba cười xòa bảo: “Rớt!”.


    Đổi thay
    Tác giả: Cỏ May
    Năm nhất:
    Cả khu nhà trọ sinh viên chỉ có vài chiếc xe máy. Chị vui vẻ đi xe đạp, quần áo giản dị và chơi với đám bạn “đồng hội đồng thuyền”.
    Năm hai:
    Xe máy rẻ, khu nhà trọ có vài người đã không đi xe đạp nữa. Chị vẫn như cũ.
    Năm ba:
    Chỉ còn hai đứa đi xe đạp. Chị chỉ mỉm cười.
    Năm tư:
    Chị có xe máy. Nhưng không còn chơi với người bạn “đồng hội đồng thuyền” ngày xưa và ăn bận thật “mốt”. Chị không còn là chị nữa…




    Đòn của bố
    Tác giả: Vũ Thị Thanh Tâm

    Nắng trưa hè rát bỏng kèm theo đợt gió nóng. Thằng con từ ngoài ngõ vào mồ hôi nhễ nhại, áo quần lấm đầu bùn, tay giơ cao xâu cá vài con đòng đong, cân cấn. Giận quá, phế cho thằng con mấy roi. Đêm nằm, xoa mấy vệt lằn ở mông con, lòng xót xa, nghĩ lại ngày xưa: mẹ mất sớm, bố ở vậy nuôi con, sau mỗi lần bị đòn vì nghịch ngợm, đều thấy bố quay đầu đi, tay dụi mắt, ước gì trở lại ngày xưa bé để được ăn đòn của bố. Bố ơi !




    Viết cho cha
    tác giả: Minh Tú

    Con xin tiền đóng học phí học thêm Anh văn. Cha nói để cha tính. Mấy ngày sau cha mới có tiền đưa con.
    Một lần trốn học, lũ bạn rủ con đi uống nước.
    Ngồi trong quán, con giật mình khi thấy dáng một người rất quen: cha của con. Cha chạy xe ôm sau giờ làm việc. Con trách mình sao quá vô tâm



    Vô tâm
    Tác giả: Nguyễn Lưu Huỳnh

    Ngày còn nhỏ, tôi thường nghe dì dượng kể về chuyện tình của họ. Một tình yêu thật đẹp được tô điểm bằng những tình khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn mà cả hai người đều rất thích.
    Hôm vào nhà sách, thấy tuyển tập nhạc Trịnh Công Sơn, tôi mua ngay gởi tặng dì dượng. Người bạn gái đi cùng bỗng hỏi:
    - Ba mẹ anh thích gì? Sao anh không mua tặng họ?
    Tôi chợt giật mình. Tôi có vô tâm lắm không khi tôi cũng chẳng biết ba mẹ tôi thích điều gì nhất.




    Trước... sau
    Tác giả: Mây Xanh

    Trước, ở nhà tập thể, căn phòng hẹp tí chỉ đủ kê chiếc gường, cái bàn. Ba chạy xe đạp ôm. Mẹ ở nhà chăm sóc con. Con còn nhỏ hay khóc đòi quà. Ba mẹ vỗ về, con nín. Cả nhà cùng cười.

    Sau, ba nghĩ chạy, vào làm trong một xí nghiệp. Mẹ phụ việc cho nhà người bà con. Rồi ba mẹ xây nhà mới khang trang hơn. Cả ba và mẹ đều bị cuốn mình vào công việc. Con lớn không còn khóc vòi vĩnh và thường được ba mẹ mua quà cho. Nhưng cả nhà ít khi cười cùng nhau.
  2. phanquocviet New Member

    Số bài viết: 918
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    TK nhá. Những mẩu chuyện tuy ngắn gọn nhưng hàm ý đầy xúc tích. Khiến người đọc mén tí nữa bị khóc. :welcome:
  3. iljimae <marquee><b><i>Nhất Chi Mai</i></b></marquee>

    Số bài viết: 877
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 0
    Ước gì mình nhấn THANK được 10 cái :001:
    THANK cho mỗi truyện 1 cái :snicker:
    Toàn là truyện hay ^^

    Nói THANK mà không nhấn chuột được vào nút THANK nổi hả? :surrenders:
  4. melovedevil New Member

    Số bài viết: 79
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    rất vui vì mọi ng` thích những câu chuyện đó ..^^
  5. votrungchi.kmt New Member

    Số bài viết: 74
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  6. Zero_7.Xu New Member

    Số bài viết: 139
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    "Đánh Đổi - Song Vũ

    Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chật. Chị xa anh cũng vì lẽ đó. Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu nhau.

    Mười năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng.

    Tình cờ anh gặp chị tại nhà, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi: anh còn giữ nó? Anh nghẹn ngào: anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa."



    Hok hĩu lắm truyện này:pitiful:Chưa biết yêu:022:Bạn nào giãi thích dùm!!!
  7. spkt.net New Member

    Số bài viết: 16
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Mình nghĩ thế này chị xa anh có lẽ vì vật chất. Anh làm tất cả mọi thứ nhằm tìm lại cái tình yêu ngày trước trên chiếc xe với chị ko muốn chị xa anh vì vật chất
  8. thanhphuong New Member

    Số bài viết: 1
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  9. melovedevil New Member

    Số bài viết: 79
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    hì , bởi vì anh ấy lao vào mưu sinh mà quên mất mình đang có 1 tình yêu đẹp , đến khi giật mình way lại mới thấy thật ra mình trắng tay , lúc này ao ước có lại những cảm xúc , những kỷ niệm và nhất là ng` iu xưa thì muộn rồi , tiền ko mua được thời gian & tình yêu ....cái này cũng là bài học cho những bạn nam chỉ lo theo đuổi sự nghiệp mà bỏ rơi người yêu ...mình viết có khó hỉu hok ta :coy:
  10. iljimae <marquee><b><i>Nhất Chi Mai</i></b></marquee>

    Số bài viết: 877
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 0
    Không khó hiểu lắm đâu :no:
    Hoặc có thể là tớ hiểu rồi :001:
    P/s: mình vốn ngu bẩm sinh mà sao hôm nay thông minh đột xuất thế nhỉ :018: thông minh là đột xuất còn ngu là bản chất :simper:
  11. rebel1712 New Member

    Số bài viết: 50
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Hok tớ thì nghĩ khác bạn skow_spring đấy. Tớ nghĩ vì vật chất mà chị ta đã xa anh ấy...thế là anh ấy lao vào cuộc mưu sinh để tìm lại người con gái mình đã từng yêu, nhưng vẫn giữ chiếc xe đạp lại vì có thể anh ấy muốn giữ những kỷ niệm đẹp mình đã trải qua, hay đơn giản vì muốn nhắc mình nhớ, lý do tại sao để mất người mình yêu_là vật chất. Thế đấy, tiền là thước đo của xã hôi mà...không ai trên đời này không sống vì tiền cả.
    :010:

    Câu này:
    Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chất. Chị xa anh cũng vì lẽ đó.
    và câu này:
    Anh nghẹn ngào: anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa."
    hơi bị chỏi nhau nhỉ, dễ bị người khác hiểu làm nếu hiểu từng câu đơn lẽ. Nhưng tớ nghĩ anh ta đã "coi thường vật chất" thì cớ gì phải lao vào cuộc mưu sinh "kim tiền" làm gì, chỉ 1 lí do thôi_mất người yêu_và vì cô ta đã đổi thay.
    P/S: đánh giá chủ quan, không so sánh hay quơ đũa cả nắm, các girl đừng hiểu nhầm.
    :coy:
  12. melovedevil New Member

    Số bài viết: 79
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    nghĩ lại cách lý giải của bạn hình như là đúng hơn ó ..^^ thanks
  13. melovedevil New Member

    Số bài viết: 79
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    lâu rùi mới vô lại ... pót típ mấy mẩu chuyện ý nghĩa :)
    1 phút nhìn lại .... tất cả !!

    truyện do mình lấy từ nghethuatsong.biz

    [IMG][IMG][IMG][IMG][IMG][IMG][IMG]






    Chú bé và ông già
    (nghethuatsong.biz) -

    "Cháu hay làm rớt cái muỗng khi ăn," chú bé nói.
    "Ta cũng vậy," ông già nói.
    "Cháu hay đái dầm," chú bé thì thầm.
    "Ta cũng vậy luôn," ông già cười.
    "Cháu hay khóc nhè," chú bé nói.
    "Ta cũng vậy," ông già gật đầu.
    "Nhưng tệ nhất là," chú bé nói, "người lớn hông thèm chú ý đến cháu gì hết."
    Và chú bé cảm thấy bàn tay nhăn nheo nhưng ấm áp của ông già quàng lên vai mình.
    "Ta hiểu cháu muốn nói điều gì," ông già bé nhỏ nói.



    Đổ lỗi

    Nếu bạn đổ lỗi lầm của mình cho cuộc đời, cuộc đời sẽ sẵn sàng đón nhận.
    Nếu bạn đổ lỗi cho số phận, số phận chẳng có lý do gì khước từ.
    Nếu bạn đổ lỗi cho những người hiền, họ sẽ cười và nhận lỗi về mình.

    Có khi nào bạn đổ lỗi cho mình chưa? Chắc rất ít người trong chúng ta làm được điều này. Song đó lại là cách tốt nhất để bạn có được một tương lai không mắc phải lầm lỗi. Hãy thử ít nhất là một lần bạn nhé - đổ lỗi cho chính mình.

    Ngày không có em
    (nghethuatsong.biz) - - Nếu một mai không có em, anh sẽ làm gì anh yêu?

    Chàng trai trả lời: “Anh sẽ chẳng làm gì, sẽ mãi mãi trở lại với những ngày im lặng mà anh đã từng.”

    - Tại sao lại như vậy? Anh không nhớ em sao? Anh không thương em nữa à? – Cô gái giận dỗi hỏi.

    - Không đâu em yêu, với anh, mất em là kể như anh đã mất nửa phần đời. Anh dùng nửa phần đời còn lại lặng lẽ ôm ấp nửa đã bị thương, chỉ để cho anh biết rằng em vẫn còn bên anh. Dù sự thật không là thế nhưng trong tâm trí anh: em vẫn tồn tại!



    Hoa điên điển
    (nghethuatsong.biz) - Xưa, em sống ở quê. Mùa lũ, em ngâm mình mò củ ấu, hái bông điên điển . Tuổi mười lăm ngai ngái mùi bùn.

    Em tìm về thành phố. Học đi, học nhảy, học liếc mắt cười tình. Tuổi thiếu nữ đôi mươi vành vạnh, thơm phức và kiêu hãnh.

    Một bữa, em chạy ra từ trong khách sạn. Chiếc giày cao gót lật quai lăn tõm xuống cống đen ngòm để lộ đôi chân phèn tứa máu. Em khóc tức tưởi. Nước mắt ân hận làm trôi những thứ bôi trét giả tạo. Khuôn mặt lộ dần những nét quê xưa.

    Em chợt nhớ những cánh hoa điên điển sắp tàn còn kịp ửng vàng trước lúc hoàng hôn.



    Khóc và cười


    (nghethuatsong.biz) -
    Hôm nay đọc bài báo , thấy có câu nói :
    "Khi bạn sinh ra tất cả mọi người xung quanh đều cười, riêng bạn thì khóc . Bạn hãy sống sao khi bạn chết đi tất cả xung quanh đều khóc , chỉ riêng bạn thì cười "
    Tìm hạnh phúc ở đâu trong cuộc sống để thấy mình sống là có ý nghiã ....


    Không bỏ cuộc



    Có sáu con ếch đang đi trong rừng. Bỗng nhiên có hai con bị rơi xuống một cái hố sâu. Những con còn lại thấy cái hố quá sâu và nghĩ rằng lần này chắc chắn hai bạn của chúng sẽ chết. Chúng khuyên hai con ếch dưới hố hãy chấp nhận cái chểt nhưng cả hai vẫn đang cố nhảy lên miệng hố.


    Cuối cùng, một trong số hai con ếch đã nghe lời những con ở trên và chấp nhận cái chết. Còn con kia vẫn tiếp tục cố hết sức nhảy lên khỏi miệng hố mặc cho những con còn lại nói nó đừng phí công vô ích. Rồi nó cũng nhảy được lên khỏi hố.


    Lúc đó những con kia mới hỏi tại sao lại không nghe lời của chúng. Con ếch mới giải thích là do nó bị điếc và nó nghĩ là những đồng loại của nó đang khuyên nó cố hết sức để thoát ra.

    Bố tôi

    Bố nghiện chè xanh. Mỗi ngày không có một ấm là Bố mất vui. Ăn uống kém ngon.

    Hồi tôi còn nhỏ, suy nghĩ chưa thấu đáo. Một lần tôi cùng đứa bạn đi đá bóng về. Mồ hôi nhễ nhại, khát cháy cổ, vội vồ lấy ấm nước của Bố. Hai đứa tu hết veo. Mẹ trông thấy, khẽ cốc đầu tôi bảo: "Sao con hư thế?"

    Bố đỡ lời cho tôi: "Cứ để con nó uống. Đói khát thì có ai chịu được đâu?"

    Bữa cơm hôm ấy tôi thấy Bố ăn ít, có vẻ kém ngon.

    Giờ tôi đã có gia đình, kinh tế khá giả, toàn uống Lipton. Bố thì đã mất, còn nhớ ấm chè xanh khi đó chỉ có 500đ.
    => hix ! truyện cuối này .... giống bố mình quá , ngày nào cũng 1 ly cafe và 1 ấm trà do mẹ pha. Hạnh phúc là thế thui ....:)
  14. huavantuan New Member

    Số bài viết: 150
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  15. nguyenmdrak New Member

    Số bài viết: 365
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    chuyên đọc rất tình cảm,sâu lắng,cảm ơn bạn rất nhìêu.ước chi mình đã đi làm để phụ thêm một phần gánh nặng giúp bố mẹ,nhớ nhà quá đi:011:.mình tự trách sao không thông minh chăm nhỉ như bao người khác.

Chia sẻ trang này