1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Truyện ngắn -> cực hay !

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi hoangtrungspkt, 10 Tháng sáu 2009.

  1. hoangtrungspkt New Member

    Số bài viết: 74
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Bức tranh
    - Tăng Khắc Hiển -
    Đêm. Dưới trời sương. Hai mẹ con nhìn trăng tròn treo trên những ngọn dừa và mái ngói ngủ yên. Người mẹ mơ có một mái ấm. Đứa con ước với được vầng trăng.
    Mười năm.
    Đứa con đã chạm tới đỉnh cao và nghĩ về tổ ấm.
    Người mẹ một mình nhìn trăng qua lỗ hổng mái nhà.
    Vầng trăng khuyết đi một nửa...
  2. chipchipsky Chip Còi^^!

    Số bài viết: 1,229
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    hay thiệt. một câu chuyện tuy ngắn nhưng chứa nhìu cảm xúc. trăng khuyết chẳng biết tới khi nào tròn. khi trăng tròn thì người mẹ đã đi xa .......................
  3. hoangtrungspkt New Member

    Số bài viết: 74
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Tiếng đêm
    - Lê thị Cẩm Âu -
    Căn nhà ngày càng trở nên trống lạnh. Nhất là sau lần chúng tôi chính thức chia tay nhau.
    Anh thất chí :
    - Cuộc đời sao cứ mãi cưu mang bao lận đận!
    Rồi anh say. Say...
    Hai mẹ con tôi, rốt cùng loanh quanh như hai cái bóng, đẫm buồn.
    Đêm. Chiếc giường trống đi một chỗ. Mẹ con tôi nằm gần nhau hơn.
    Khuya. Trở mình, nó vòi :
    - Mẹ thoa lưng cho con!
    Rồi so bì :
    - Tay ba sần, thoa đã hơn!
    - Đã thì theo ổng đi! - Tôi phát cáu.
    Nó mủi lòng, trong khi tôi khóc.

    Ai thấy hay thì thanks nhé !
    Thanks trc nà.
  4. hackerpro_1 Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Mà sao hok ai post nữa zậy nà. Mình xin post mot truyện. Cũng hơi dài một chút. Nhưng hay lắm:

    LỜI HỨA HẸN CAO CẢ........................
    Họ gặp nhau trong một bệnh viện khi đang đi dạo. Cả hai đang ở độ tuổi 17. Trong một chớp mắt, bốn mắt nhìn nhau, hai trái tim non trẻ rộn lên một niềm xúc động sâu sắc.

    Họ đọc trong mắt nhau một nỗi thương cảm bi ai. Kể từ hôm đó họ không còn cô đơn nữa.

    Đến một ngày cả hai được thông báo rằng bệnh tình của họ không có cách nào chữa trị nữa. Trước khi được gia đình đón về nhà, họ ngồi bên nhau một buổi tối, hẹn hò cùng nhau cố gắng vượt qua số phận. Họ hứa sẽ mỗi tuần viết cho nhau hai lá thư để chúc phúc và động viên nhau. Rồi hôm sau họ chia tay nhau.

    Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua. Cô gái ngày càng yếu ớt. Một hôm cô gái cầm trong tay bức thư của chàng trai gửi đến rồi thanh thản khép đôi bở mi, miệng thoáng mỉm cười mãn nguyện. Bà mẹ cuống cuồng gọi con, nhưng cô gái đã ra đi. Bà gỡ lá thư trong tay cô ra và đọc:... Khi số phận đã đùa giỡn với sinh mệnh của em, em không nên sợ hãi vì bên cạnh em luôn có anh và mọi người quan tâm đến em. Anh đang khoẻ dần lên, anh sẽ đến với em một ngày gần đây, em sẽ không cô đơn.

    Hôm sau bà mẹ mở tủ của con gái, phát hiện ra vài chục lá thư đều do con gái bà viết, bỏ sẵn vào phong bì, dán tem đàng hoàng. Phía trên tập thư là mẩu giấy cô con gái viết cho bà mẹ.Mẹ ơi, đây là tập thư con viết cho một người bạn trai mà chúng con đã có lời hẹn ước đi cùng nhau suốt quãng đời còn lại. Nhưng con thấy mình yếu đi nhanh chóng, sợ không giữ được lời hứa ấy. Con đã viết sẵn những lá thư này, mỗi tuần mẹ gửi giúp con một lá cho anh ấy để anh ấy nghĩ con vẫn còn sống và đang động viên anh ấy vượt lên trên bệnh tật. Con chỉ mong anh ấy có đủ niềm tin để sống tiếp. Con gái của mẹ.

    Bà mẹ lần theo địa chỉ ghi trên bì thư để đến nhà chàng trai. Bà nhìn thấy trên bàn là một tấm ảnh của một thanh niên trẻ, tràn đầy sinh khí và sức sống được viền dải băng đen. Bà vô cùng ngạc nhiên khi biết chàng trai đã ra đi cách đây một tháng. Bà mẹ chàng trai nước mắt lưng tròng chỉ vào chồng thư đặt bên cạnh khung ảnh và kể rằng: Con trai tôi đã mất cách đây một tháng, nhưng trước khi ra đi, nó dành ba ngày ba đêm để viết những lá thư này. Nó nhờ tôi mỗi tuần gửi cho cô bạn gái nào đó một lá. Nó bảo cô gái ấy cũng đang trông mong chờ đợi sự cổ vũ động viên của nó. Thế là cả tháng nay tôi thay con trai gửi những lá thư này đi, không biết cô gái ấy có nhận được không

    Bà mẹ của cô gái lao đến ôm chầm lấy bà mẹ của chàng trai và khóc không thành tiếng. Khi hai bà mẹ đã hiểu ra tất cả, hai bà quyết định vẫn cứ hàng tuần gửi cho nhau một lá thư mà con họ đã để lại. Họ bảo làm như thế để Vì một ước nguyện cao cả..
  5. hoangtrungspkt New Member

    Số bài viết: 74
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Một mình
    - Nguyễn Thái Sơn -
    Em lớn dần, cái tuổi rất dễ tự ti và mủi lòng. Nhà vẫn nghèo; ba mất sớm, mẹ làm lụng một mình. Mẹ chỉ có hai tài sản quý giá nhất, đó là em và chiếc xe đạp.
    Hôm thi cấp tỉnh, mẹ dậy sớm, gò lưng trên chiếc xe đạp cũ kỹ ấy đưa em đến nơi thi. Quanh quẩn, toàn xe máy! Dường như tất cả nán lại cổ vũ tinh thần cho con em mình. Em ngẩng nhìn mẹ, giọng mẹ đượm buồn những đĩnh đạc: “Thôi, về đi mẹ!”.
    Chuông điểm hết giờ! Ngoài cổng nhốn nháo hẳn lên. Lời han hỏi rộn ràng, tiếng máy xe dòn nổ. Nắng rát, em về lầm lũi, chỉ cái bóng là “người bạn đường” đi kè bên chân. Nhìn những chiếc xe chở bạn bè cùng trang lứa lướt qua, em thấy sự cô độc nhân đôi; nhưng lạ thay, em bỗng càng thương mẹ hơn vì giờ này mẹ cũng đang hẩm hiu ngoài đồng xa. Em ra đồng, chờ mẹ cùng về. Em nghe mắt cay cay: mẹ đang cấy mạ... một mình!
  6. chipchipsky Chip Còi^^!

    Số bài viết: 1,229
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    Khi đại nạn đến a có thể nắm chặt tay e không???. câu chuyện dường như đã trả lời câu hỏi đó. hay hay hay thiệt và đầy ý nghĩa nữa. mặc dù hơi nhảm một chút. chết đến nơi mà còn.

    Khoảng trống
    Chiến sự xảy đến. sợ khoảng trống, mấy mẹ con nép vào những khoảng không chật hẹp.
    Hoà bình. Vùng kinh tế mới. Mẹ lại sợ khoảng trống trong lòng người vì sự khốn khó
    Thời gian. Các con đã lớn, quan hệ rộng. Mẹ không còn sợ khoảng trống.
    Mẹ mất bất ngờ. các con chia đất vườn, không ai nhường ai. Chính quyền phân xử nhiều lần mới tạm ổn. Không gian vườn tược bị băm vụn bởi rào ngăn quyền sở hữu, trở nên chật hẹp, nhưng khoảng trống trong lòng các con thì phình rộng ra mãi.

    Mẹ chết sớm, ba tôi vừa làm cha vừa làm mẹ. Tôi đi học, ba cả ngày làm ngoài ruộng. Tối. cha con sum họp.
    Một hôm đi học về mắc mưa. Ba bảo. Ba lấy cơm nguội nấu miếng cháo nghen?
    Tôi xuống bếp, ba khoác áo ra đi, lúc về tay cầm xâu cóc bự xự. Đang ăn tô cháo cóc, bỗng tôi thấy cổ tay ba chảy máu đến lo sợ. Ba cười: " con rắn định đớp con cóc, nhưng ba lẹ tay hơn, nó tức mà đớp ba"
    Tôi ăn tô cháo cóc mà nước mắt lăn dài.
  7. hoangtrungspkt New Member

    Số bài viết: 74
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Mùi thơm hương bài
    - Trần Huy -
    Ngoài sáu mươi tuổi ông nghỉ hưu, tất cả để lại Hà Nội. Một mình ông về quê chăm sóc mẹ già sau mấy mươi năm đằng đẵng xa mẹ.
    Đó là những ngày hạnh phúc của đời ông, ông được sống lại những năm tháng ông là thằng Thiều bé bỏng, đêm đêm cùng mẹ xe những cây hương bài thơm ngọt ngào để nuôi ông ăn học...
    Hai mái đầu bạc của hai mẹ con lại xe hương bài cho đến một ngày trong túp lều nhỏ nghi ngút lan tỏa mùi thơm và khói trắng của hương bài...
    Ông trở lại Hà Nội với vợ con mang theo hương thơm của hương bài quê hương...
  8. chipchipsky Chip Còi^^!

    Số bài viết: 1,229
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    :011::011::011: xúc động thiệt. tới đầu bạc răng long rồi mà vẫn còn giữ được tình cảm với mẹ già. tình người thiệt là đẹp biết bao. câu chuyện đơn giản nhưng mang một thông điệp chắc có lẽ không đơn giản chút nào.
  9. hoangtrungspkt New Member

    Số bài viết: 74
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Gặp lại
    - Trần Mai Thu Hương -
    Chia tay nhau lần đầu. Khi gặp lại anh trái tim tôi bồi hồi xao xuyến, nhịp đập dồn dập. Hình như anh cũng thế. Cái nhìn vẫn thuộc về nhau. Anh ra về. Tôi mới thấm thía câu thơ “Người đi một nửa hồn tôi mất”.
    Tôi và anh quay lại.
    Chia tay lần hai. Anh lại tìm đến tôi. Cái nhìn của anh còn da diết hơn xưa. Nhưng trái tim tôi chẳng nói điều gì. Chiều buồn nắng đã nhạt. Lá vàng rụng phân đôi.
  10. hoangtrungspkt New Member

    Số bài viết: 74
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Dây gấc ngày xưa
    - Ngọc Vân -
    Xưa, nhà nghèo, có trồng dây gấc. Hôm nào gấc chín, nấu xôi, má khen: “Xôi gấc ngon quá”.
    Hai ba bữa hái một lần, bán được mười ngàn, mua miếng heo quay, ít bánh hỏi, cải thiện. Má vui lắm: “Cha, thịt quay ngon quá. Dây gấc này cứu má”.
    Giờ má mất. Con khá lớn. Gấc chín không biết làm gì. Hôm giỗ má, mua một ký thịt quay. Hai cha con buồn, nhớ má, ăn không biết ngon.
    Nhìn dây gấc, lòng trĩu buồn. Đời gấc còn dài. Đời má thì quá ngắn ngủi!
  11. hoangtrungspkt New Member

    Số bài viết: 74
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Bàn tay
    - Võ Thành An -
    Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.
    Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.
    Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình.

Chia sẻ trang này