1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

truyện ngắn: Đừng khóc jen ...

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi atula_tl, 24 Tháng mười một 2011.

  1. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    Em là người con gái tốt nhất trên đời mà anh từng gặp. Hơn 3 năm.....nói ngắn không ngắn…..nói dài không dài….nhưng cũng đủ để anh khắc sâu những kỉ niệm êm đềm về tình yêu của chúng ta vào tận trong tim.







    Sinh nhật 17 tuổi của em

    Jen, anh xin lỗi…..nếu được chọn….anh sẽ không rời bỏ em

    Nhưng anh đã không thể….anh xin lỗi….anh rất tiếc khi phải chia tay em trước ngày sinh lần thứ 17 của em…..lẽ ra anh phải dự buổi tiệc ngày hôm nay hả?

    Mọi người hỏi em vì sao anh không đến ăn mừng…..nhưng em chỉ im lặng. Em thẫn thờ cầm con dao cắt bánh, tay run run xúc động và nhanh chóng đánh rơi nó. Điều tiếp theo mà người ta thấy là em đã khụy xuống, gục đầu xuống gối mà bật ra tiếng khóc….

    Đừng khóc Jen.... Hãy chấp nhận sự thật, chúng ta đã xa nhau…..







    1 tuần sau sinh nhật


    Em vẫn không buồn nói chuyện, không mảy may động đậy.

    Em gầy gạc xanh xao đi thấy rõ, đôi mắt em đang thâm quầng vì những đêm mất ngủ, em không ăn không uống….mà chỉ tự dày vò bản thân….

    Em nạt nộ hết những ai quan tâm mình, đuổi Clam ra khi đang cố nhét vào tay em một mẩu sandwich nhỏ, hét vào mặt Rai khi nó khuyên em nên chợp mắt….

    Em giận dữ, em phẫn nộ và em lại tự nhốt mình vào góc tối căn phòng….và em khóc….

    Đừng khóc Jen....Chúng ta xa nhau thật rồi….







    1 tháng sau sinh nhật


    Hôm nay em tròn 17 tuổi 1 tháng rồi. Còn nhớ anh đã nói gì không Jen? Nếu lỡ hai đứa mình xa nhau, hãy giữ những kỉ niệm đẹp của nhau, hãy nhớ nhưng đừng thương đừng tiếc. Một tháng, em có thể khóc 1 tháng, hãy trút hết nỗi lòng, hãy khóc cạn nước mắt để rồi sau đó em không buồn nữa. Hãy quên anh và chấp nhận những người mới đến bên đời em….

    Đừng….đừng tự cô lập bản thân, đừng tự nhốt mình trong bốn bức tường đó. Anh lo cho em lắm, biết không?

    Anh không muốn em tiếp tục xem những tấm hình cũ của anh, đọc lại những lá thư anh viết cho em, thậm chí tua đi tua lại những lời nói của anh dành cho em….Nhiều khi anh muốn gào lên rằng “Jen à!!! Hãy thôi đi!!! Cho dù em có làm gì đi nữa thì anh cũng không trở lại bên em đâu….Đừng phí sức nữa!”

    Nhưng thực chất anh không làm được Jen à…..vì chính anh cũng không muốn quên…..

    Em khóc….Giọt nước mắt thầm lặng của em như từng nhát dao đâm vào tim anh….

    Đừng khóc Jen! Anh đã nói thế nào? Không được khóc khi không có anh bên cạnh mà…..không có anh, ai sẽ là người vỗ về em, dỗ cho em nín?







    1 năm sau



    Xem nào, em đã 18 tuổi rồi hả? Trông em chững chạc hơn nhiều rồi, ít ra em đã không còn buồn vì chuyện đó nữa. Em đã phần nào bình thường trở lại và bắt đầu tìm những bận rộn cho bản thân….

    Em đã cởi mở hơn, đã chịu nói chuyện với mọi người và hình như đâu đó, có vài thằng con trai đang ngấp nghía em đó. Mặc dù không vui nhưng nếu một trong số tụi nó có thể mang lại hạnh phúc cho em thì anh rất sẵn lòng tác hợp hai người.

    Hôm nay là một ngày tuyệt vời phải không? Em đã ra ngoài cùng bạn bè, ăn mừng ngày mình chào đời vào 18 năm trước. Thế nhưng….khi buổi tiệc đã tàn, khi bạn bè đã về hết….em lại nặng nề buông mình trên chiếc ghế sofa cũ kĩ….Đột nhiên anh thấy mắt em đỏ đỏ, môi em mấp máy gọi tên anh….

    Đừng khóc Jen…..chúng ta có duyên mà không có phận…..









    3 năm sau


    Thời gian dần trôi, có vẻ như vết thương lòng đã lành hẳn, phải không Jen?

    Anh mừng là em đã chịu quên anh, và chấp nhận Rai- thằng bạn thân ngày nào của anh. Jen à, Rai là một chàng trai tốt….ít ra thì nó cũng như anh, yêu em vì em là Jen chứ không vì bất cứ lý do nào khác. Cả hai rất xứng đôi, anh thực sự mừng cho em….mặc dù đôi lúc anh phát ghen với Rai vì đã có được em….

    Hôm nay chẳng phải là sinh nhật lần thứ 20 của em sao? Và hai người đã ở bên nhau ăn mừng vui vẻ. Món quà của Rai xinh xắn quá phải không em?.....

    Sao em lại lặng thinh? Jen, Rai đang gọi em…..mau trả lời đi! Jen, em đi đâu đó? Sao đột nhiên lại bỏ về một mình….em đang nghĩ gì vậy?....

    “Bi”

    Em bật ra tên anh trong vô thức….

    Có gì đó long lanh trong mắt em…..là ánh mắt vốn như thế….hay chính là những giọt nước mắt của em….

    Đừng khóc Jen…..chúng ta không thể quay ngược thời gian….







    7 năm sau



    Nhanh thật, mới đó mình đã xa nhau hơn 7 năm rồi phải không em?....

    Anh mừng vì mọi chuyện đã trở lại như nó vốn có. Em sẽ đám cưới vào ngày hôm nay, Rai chắc chắn sẽ là một người chồng - một người cha tốt, phải không Jen?

    Hãy xem Rai bảnh bao thế nào kìa…..trông nó rất lịch sự trong bộ vest trắng. Hai người khoác tay nhau cùng đứng trước mặt người chủ hôn, trước bao bạn bè và người thân. Rai đã đọc xong lời thề rồi, sao em còn chần chừ gì mà không đọc đi Jen? Em đang nghĩ gì mà thừ người ra đó?

    “Em xin lỗi, Rai….em không thể….”

    “tại sao….vì nó…?”

    “…dạ….”

    Em bỏ chạy, bỏ mặc bao ánh mắt bàng hoàng trong nhà thờ. Điều tiếp theo anh biết là em đã đứng trước mặt anh….hay đúng hơn là….tấm hình trên bia mộ anh….

    Em gục đầu vào tấm bia vô cảm mà khóc…..khóc như chưa từng được khóc….

    Em gào tên anh trong nước mắt và anh nghe tim mình quặn thắt lại

    Đừng khóc Jen...vì anh lun iu và ở bên em
    Nguồn từ: Tra Sua Vn |
    http://trasua.vn/
  2. [SPK]Yamamoto Takeshi Member

    Số bài viết: 503
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16

Chia sẻ trang này