1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

truyện ngắn: Em mất anh thật rồi

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi atula_tl, 23 Tháng mười hai 2011.

  1. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38





    [IMG]
    + Này, em ngừng ăn nghe anh nói đã.

    - Gì cơ? Anh nói thì nói đi, em ăn có ảnh hưởng gì đâu?
    + Em ham ăn quá đó trời!

    - Nói một câu không liên quan, nghe thấy ghét. Anh nói đi.

    + Anh... anh sắp đi.

    - Đi đâu?
    + Đi xa lắm!
    Nó và anh đã có những ngày bên nhau thật vui...

    Keng! Cái thìa trên tay nó rơi xuống, và cái ly thì ngấp nghé rơi theo, mắt nó đầy vẻ sửng sốt, nhưng rồi dường như cảm giác ấy chỉ là thoáng qua, vì lại thấy nụ cười ánh lên trong đôi mắt đó. Nó bình thản nhặt cái thìa lên, đặt xuống bàn và lấy một cái khác. Vừa tiếp tục công việc dang dở, nó vừa nói, mắt không nhìn vào người đối diện.

    - Vớ vẩn. Suýt nữa thì phải đền ly cho người ta rồi đấy.

    + Em thực dụng quá!

    - Thực dụng cái gì? Chỉ lo cho cái ví của anh thôi, he he.

    + Cái ly cũng chẳng giá trị bằng 1/3 những thứ trong dạ dày của em đâu.

    - Thế là anh chê em đấy à? Hay là sợ viêm màng túi?

    + Em toàn nghĩ linh tinh. Có khi nào anh than thở đâu nhỉ? "Mái thoải" đi.

    - Ý kiến hay, em thích câu đấy đấy! Em cũng muốn biết ví anh xẹp đến thế nào sau khi đi ăn với em, ka ka.
    + Không vấn đề. Mà... em định đánh trống lảng đấy à?

    Gương mặt đang nhăn nhở cười của nó chợt đổi sang nghiêm nghị nhanh như vừa có một luồng gió lạ thổi qua. Nó chọc chọc cái thìa vào ly kem, có vẻ như đang rất khó khăn để chọn một câu cho hợp lý.

    ... và anh nói rằng sắp phải để nó bơ vơ một mình...

    - Ai cho anh đi?

    + Đến lúc anh phải đi rồi.

    - Em không cho anh đi, đơn giản thế thôi, không nói nhiều nữa, đừng làm ly kem của em chảy.

    + Em vẫn vừa ăn vừa nói mà, chảy thì nó cũng vào bụng em mới chảy được.

    - Em vừa dừng lại để nói chuyện với anh nên chảy rồi.

    + Hết chịu nổi em.

    Con nhóc chu mỏ một cách đanh đá, rồi lại tiếp tục sự nghiệp ăn uống của mình một cách đầy hứng thú. Thật ra con bé cũng nhận ra ánh mắt lạ lùng của người đi cùng với nó, nó biết anh đang chăm chú nhìn nó, và muốn nói một điều gì đó? Ví dụ như một câu không liên quan là chiều nay âm u quá ấy, hoặc muốn nói việc anh đi sẽ là thật. Nó khẽ nhún vai, không nghĩ tiếp, cái gì đến sẽ đến thôi, bận tâm làm gì chứ?

    + Chiều nay âm u quá!

    Anh thốt lên một câu làm nó suýt sặc kem, trời, ai vừa nói gì vậy ta? Nó mở to mắt nhìn anh, ngạc nhiên không giấu giếm. Anh nhìn lại bằng một ánh mắt ngây thơ và vô tội, rồi bảo nó ăn nhanh còn về không mưa. Con bé gật đầu, và lại cắm cúi ăn, nhưng hình như sự hứng thú thì không còn nữa. Anh khẽ dùng giấy ăn lau vệt kem trên miệng nó, chép miệng và chê nó sao giống trẻ con quá. Nhưng chẳng hiểu sao lần này nó không phản ứng lại khiến anh phải ngạc nhiên nhìn nó bằng ánh mắt dò xét khó hiểu. Một thoáng lo sợ lướt qua, y như một ánh chớp lóe lên giữa tối mưa, nó rùng mình một cái, nhìn anh tính tiền rồi ngoan ngoãn đi theo anh, chẳng giống điệu bộ nũng nịu thường ngày.
    Hai đứa dắt xe đi dạo trên con đường nhỏ. Trời bắt đầu có sấm, và mưa. Khi mưa chưa nặng hạt, nó níu áo đòi anh đèo về, "hay em về trước đi, anh muốn tắm mưa một chút". "Anh đùa à? Em chưa biết đi xe máy mà?". "Ừ nhỉ, thế em chờ anh được không? Em mặc áo mưa đi.". "Thôi, tắm mưa cũng hay.". Thế là chiều hôm đấy có 2 đứa nhóc hâm hâm chơi đùa trong mưa, nó thích gộp chung cả hai là 2 đứa nhóc, nó bảo nghe yêu yêu, đầu tiên anh ********, nhưng cam chịu là kết quả cuối cùng. Chợt hứng lên, nó kéo mặt anh xuống gần mặt nó, nhìn chằm chằm vào mắt anh. Trong ánh sáng đèn ô tô vừa chiếu qua, trời ơi, mắt anh... đỏ lắm!

    ... nhưng, nó vẫn sẽ ngồi đây và chờ anh trở về.

    - Anh khóc đấy à?

    + Không, em ngốc thật, anh mà lại khóc á?

    - Sao mắt anh đỏ thế?

    + Anh không biết - anh gạt nhẹ tay nó ra và dụi mắt - chắc tại mưa làm anh cay mắt thôi.

    - Thế à?
    Nó thật là đứa vô tâm nhất trên đời, nó ngốc nghếch tin ngay vào lời biện minh của anh, không mảy may nghi ngờ, không một chút vấn vương. Chỉ có một người ở đằng sau, lặng lẽ gạt dòng nước trên mặt, rồi thở dài và nhìn theo bóng dáng của con nhóc nghịch ngợm. Rồi anh đột nhiên kéo tay và ôm chặt lấy nó, bất ngờ, con bé đẩy anh ra, nhưng anh không chịu buông tay. Anh cất giọng run run, nói hãy để anh ôm nó một chút thôi, và nó thôi không đẩy anh ra nữa, nó ở yên trong vòng tay anh, ngơ ngác không hiểu nổi sao anh lại thế?

    Dù anh đã rời xa em, nhưng em vẫn luôn nhớ về anh với một nụ cười trên môi...

    1 ngày, 2 ngày, rồi 10 ngày..., nó không thể nào liên lạc được với anh. Đến nhà tìm, mẹ anh nói anh đi thăm bà, gọi cho anh luôn luôn ngoài vùng phủ sóng hoặc tắt máy, nó sốt ruột phát điên lên, hay anh đã bỏ đi thật rồi? Nếu đúng là như thế thì nó sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, không bao giờ. Nhưng rồi anh đến, vào một buổi chiều đầy nắng, nở một nụ cười tươi rói, nhưng nhìn anh có vẻ không khỏe, nó lo lắng hỏi han đủ thứ, anh trả lời qua quýt rồi dẫn nó đi ăn và đi dạo. Lại thêm một lần anh nói anh sẽ đi, giờ thì nó bắt đầu thấy tin.

    - Anh đi bao lâu?

    + 1 năm, 2 năm hoặc... mãi mãi.

    - Em có đùa đâu. Đi làm gì?

    + Ai đùa? Anh chữa... à không, học.

    - Chữa cái gì?

    + Anh nói nhầm.

    - Ừm. - Nó trầm ngâm.

    - Đừng có ừm.

    + Thì ừ vậy.
    - Linh tinh.

    Dù anh đã đi xa, nhưng em vẫn nhớ những lúc bên anh...

    Con bé lơ đãng nhìn ra cửa sổ của quán, trời nắng quá, vệt nắng khiến mọi vật đều thành màu vàng, nhưng sao không gian có vẻ cứ âm u thế nào ấy nhỉ? Cả buổi chiều nó lặng lẽ ở bên cạnh anh, không cười, không nói, không nũng nịu, anh đi thì nó có mất anh không? Không, chẳng mất được, anh là của nó thì mất đi đâu được? Nghĩ thế rồi nhưng nó vẫn không nén được tiếng thở dài, não lòng quá! Anh véo má nó rồi kéo nó về, trước khi tạm biệt, anh đưa nó một hộp quà nhỏ, dặn dò nó “đọc kĩ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng. Nó gật gù rồi đóng cửa, một giọt nước mắt lăn ra trên má, không biết vì lí do gì, ngốc thật!

    "Em chỉ được đọc mỗi ngày một tờ giấy thôi đấy, từ ngày hôm nay cho đến hết, không được tham, rõ chưa? Không là anh sẽ giận đấy!". Anh chỉ viết như thế trong tờ “hướng dẫn sử dụng”, nhưng không hiểu sao lần này nó nghe lời răm rắp. Lạ quá, mọi khi nó thích cãi anh lắm cơ mà? Vậy là, mỗi ngày nó mở một mảnh giấy, mỗi lời dặn dò hay hẹn hò anh đã ghi anh đều nhớ và thực hiện đúng không bao giờ sai. Vì thế nó hoàn toàn tin tưởng vào những lời anh nói, cho đến 1 ngày...

    "Hôm nay anh đi, em đừng đến tiễn nhé, em đến anh không đi được đâu. Đừng trách anh được không Nhi? Anh đi rồi sẽ về, em đừng lo."
    Con bé khóc như mưa như gió, nó muốn nổi giận, nó muốn đập phá, nó muốn anh quay lại ngay, nó muốn... Nhưng anh đi rồi. Nó muốn chạy ra sân bay và giữ anh lại, nhưng không làm nổi, có cái gì vô hình đang giữ chân nó. Anh đang lừa dối nó, anh chẳng đi đâu cả và rồi anh sẽ đến, sẽ hôn nhẹ lên trán nó và nói anh chỉ đùa thôi. Nó chờ... chờ... chờ... nhưng anh đã không đến... anh đi thật rồi. Khoảng thời gian đó thật là kinh khủng, cảm giác hẫng hụt tràn ngập trong lòng nó, anh đối xử với nó như thế đấy, anh bỏ nó mà đi như thế đấy, nó ghét anh lắm lắm!

    ... cùng vui đùa...

    Vài tháng sau, khi cảm giác ấy đã dần nguôi ngoai. Lại một buổi chiều nắng gắt, nó online và thấy nick anh sáng, cảm giác tức giận khiến cổ nó nghẹn lại, đắng chát.

    "Anh biết em đang giận anh lắm, nhưng em nghe này, anh không muốn làm thế, không muốn phải xa em, em tin anh được không? Tin anh đi mà, nhé? Chỉ tin anh thêm lần này nữa thôi, anh xin em, tin anh thêm một lần nữa đi, được không em?"

    Tay đặt trên bàn phím, nó cứ định trả lời rồi lại xóa đi. "Được, em sẽ tin anh", dòng chữ ấy hiện lên màn hình một cách vô thức, nó giật mình định xóa nhưng đã thấy mình máy móc ấn enter. "Cám ơn em", anh trả lời nhanh chóng, nó nghe như có tiếng thở phào của anh, và nó bật cười, cục tức biến đi đâu mất. Anh như đang ở rất gần đây, gần lắm...

    Con bé biết tin anh bị bệnh, một căn bệnh khủng khiếp, anh bị ung thư dạ dày. Nó đã choáng váng đến mức chẳng còn nhìn thấy gì xung quanh, trước mắt nó chỉ là hình ảnh của anh, của người đã đi hơn 1 năm về trước. Anh yên lặng nghe nó hỏi, nó quát tháo, nó gào thét mà chẳng nói năng gì cho đến khi nghe tiếng nó khóc, “anh chẳng sao cả đâu, em đừng có lo mà”. Anh lúc nào cũng mỉm cười, lúc nào cũng tỏ ra thoải mái, nhưng nó biết anh đang phải chịu đựng nhiều lắm. Nó nhớ lại thái độ lạ lùng của anh trước đó, nhớ lại đôi mắt rất đỏ của anh vào một chiều mưa, nhớ lại những lời dặn dò cẩn thận anh viết trong từng mẩu giấy… Vậy là anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho một chuyến đi xa… một chuyến đi không có sự hiện diện của nó…
    Rồi một ngày cũng mưa tầm tã, bên ngoài những hạt mưa rơi lã chã bên khung cửa sổ. Nó ngồi bất động trước màn hình sau khi đọc xong email của em gái anh. Vậy là anh đã đi thật rồi, nó tắt máy, thẫn thờ lang thang trong mưa một cách vô thức. Mắt nó lúc ấy chắc cũng đỏ lắm, nhưng nếu nó nói với người khác rằng mắt nó đỏ vì nước mưa, thì có lẽ sẽ chẳng ai ngốc nghếch mà tin nó như nó đã khờ khạo tin anh ngày trước.

    ... và được anh chở che.

    Người ta nói, có những cái qua rồi, mất hẳn rồi mình mới biết được giá trị của nó, mới biết tiếc nuối, nhớ thương. Nhưng không, nó không mất anh, chỉ là nó không được gặp anh nữa mà thôi, anh vẫn sẽ luôn ở bên cạnh nó, luôn dõi theo từng bước đi của nó như anh vẫn làm. Nó sẽ không mất anh, không bao giờ lạc mất anh…








  2. doanphuctuan Member

    Số bài viết: 65
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 8
    Giới tính: Nam
  3. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  4. doanphuctuan Member

    Số bài viết: 65
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 8
    Giới tính: Nam
  5. huynhducde New Member

    Số bài viết: 5
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 1
  6. an_xb New Member

    Số bài viết: 2
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  7. ĐoànGà94 New Member

    Số bài viết: 395
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  8. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    =.= a làm ơn cho hỏi a nhiu t, học lớp nào z, sao ko trưng kai mẹt ra để bít đường tránh
  9. spk_hip Member

    Số bài viết: 347
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 18
  10. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  11. doanphuctuan Member

    Số bài viết: 65
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 8
    Giới tính: Nam
  12. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  13. spk_hip Member

    Số bài viết: 347
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 18
  14. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  15. spk_hip Member

    Số bài viết: 347
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 18
  16. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  17. tdpham Moderator

    Số bài viết: 1,194
    Đã được thích: 27
    Điểm thành tích: 48
  18. spk_hip Member

    Số bài viết: 347
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 18
  19. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  20. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    face h là xu thế muk, lâu lâu cũng mún lên đây mak mỗi lần lên lại ko thấy ma nào nc hết nên chán
  21. spk_hip Member

    Số bài viết: 347
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 18
  22. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  23. tdpham Moderator

    Số bài viết: 1,194
    Đã được thích: 27
    Điểm thành tích: 48
  24. spk_hip Member

    Số bài viết: 347
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 18
  25. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  26. tdpham Moderator

    Số bài viết: 1,194
    Đã được thích: 27
    Điểm thành tích: 48
  27. spk_hip Member

    Số bài viết: 347
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 18
  28. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  29. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  30. tdpham Moderator

    Số bài viết: 1,194
    Đã được thích: 27
    Điểm thành tích: 48
    đúng là chán kinh, nãy h mà vẫn có 3 con ma chém thôi, haizz, phải k e? hehe, ngon nhàu zô đây mà đá hehe
  31. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    to gan thiệt ta, cứ chờ đi, gặp dc là ta đá mi liền
  32. spk_hip Member

    Số bài viết: 347
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 18
  33. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  34. tdpham Moderator

    Số bài viết: 1,194
    Đã được thích: 27
    Điểm thành tích: 48
  35. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  36. SuperMindPMH New Member

    Số bài viết: 3
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0

Chia sẻ trang này