1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Truyện ngắn:"Em thích anh nhiều lắm!"

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi [SPK]Yamamoto Takeshi, 27 Tháng một 2012.

  1. [SPK]Yamamoto Takeshi Member

    Số bài viết: 503
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
    Anh của em! Gửi tới anh những điều em muốn nói mà không thể nói ra.... Tối nay, bước chân em nặng trĩu, có phần hơi hồi hộp lo lắng. Những điều em muốn nói với anh em nghĩ rằng mình đã có thể nói gọn trong 1 câu vào buổi tối này. Nhưng mà em vẫn không thể!20g30'. Em đứng trước cánh cửa nhà anh. Cái hàng rào quen thuộc có những tán lá cây khẽ đung đưa trong gió se lạnh. Chân em đứng như bị chôn chặt trước cánh cổng, mà chẳng muốn bước đi. Ngõ vắng, đã là 27 Tết rồi mà. Nhà nhà đóng cửa chỉ còn hắt ra vài tia sáng len lỏi qua những khe cửa và đâu đó tiếng trẻ con khóc vang lên. Mới chỉ ngày hôm trước, em và anh vẫn gặp nhau bình thường, nụ cười trên môi anh vẫn bình thường như bao ngày anh luôn dành cho em. Anh vẫn nhẹ nhàng, giọng anh vẫn trầm ấm, ánh mắt anh vẫn nhẹ nhàng...Mọi thứ về anh em đều nhớ. Em đã nhớ hết mọi thứ về anh từ nửa năm về trước, từ cái ngày hè định mệnh đó, anh đi vào lòng em đặc biệt, đặc biệt đến lạ lùng.Cái cách em quen biết anh, cái cách em nhớ về anh, cái tình cảm đặc biệt em dành cho anh hoàn toàn khác với những người khác. Và thế là, anh trở nên đặc biệt trong em từ khi nào em cũng không rõ....Em đứng đó, đôi mắt dõi vào nhà anh, trong lòng muốn gọi to tên anh lên, nhưng mà sao cổ họng em như bị nghẹn ứ lại. Em không thể cất thành lời. Tại sao tối nay, khi ở nhà em lại có cảm giác muốn nói với anh điều em muốn anh biết, phải là hôm nay mà không phải là 1 hôm nào khác. Và thế là, dù có mưa em vẫn bước chân đến trước cổng nhà anh.Nhưng tại sao đến nơi rồi, em không thể phát thành lời. Con ngõ nhỏ hằng ngày em và anh đều đi qua, trở nên quá quen thuộc sao hôm nay bỗng xa lạ thế. Mình em đứng đó, muốn gọi tên anh mà sao không nổi. Em chỉ gọi thầm trong lòng, đôi mắt vẫn nhìn sâu vào nhà anh để hy vọng rằng bỗng dưng anh sẽ lại xuất hiện mà không cần nghe thấy tiếng em gọi. Nhưng chẳng có anh đâu. Nhà tối om, chỉ 1 chút ánh đèn le lói phát ra từ phòng ngủ của bố mẹ anh. Đôi giày thể thao anh hay đi vẫn ở trước cửa nhà. Em ngước lên cửa sổ phòng anh. Tối om, không một chút ánh sáng. Em tự hỏi anh đã ngủ rồi sao? Hay anh lại đi tụ tập bạn bè, ai sẽ nhắc anh đừng uống nhiều rượu?Ngày hôm nay, mình không gặp nhau. Và em có điều muốn cho anh biết mà sao mỗi lần bên anh, mỗi lần nghe anh nói, mỗi lần thấy anh cười, là em không thể nói ra được? Chẳng hiểu sao em lại muốn cho anh biết vào đúng ngày hôm nay. "Nếu bạn thích 1 ai đó, đừng để ngày mai mới nói cho người đó biết. Bởi có thể ngày mai đó sẽ không đến nữa". Bởi em nghĩ rằng, ngày mai, ngày kia, và 1 năm mới nữa đến, rồi em sẽ lại không muốn cho anh biết , rồi có thể em sẽ lại rời anh đi như em đã từng...... Trước kia, em đã đợi 1 ngày mai để cho anh biết. Và ngày mai đó không hề đến, để rồi 1 ngày cách đây 2 tháng, em đã rời anh đi.Nhưng vào thời điểm tối nay đây, bỗng dưng em lại muốn nói với anh, 1 điều chỉ em hiểu, có thể là anh cũng hiểu, nhưng anh không nói ra. Em muốn chính mình là người nói ra, muốn anh là người nghe em nói, chứ không phải anh là người nói, và em là người nghe như trước kia nữa.1 điều thôi, mà sao em không thể nói ra được. Để rồi đứng trước cửa nhà anh đúng 10' đồng hồ, em lại cúi đầu chạy nhanh cho mau chóng qua khỏi con ngõ nhỏ quen thuộc đó.Bây giờ, 23h15' , em ngồi đây, nước mắt lã chã rơi. Em đâu có muốn khóc mà sao nước mắt cứ rơi ra? Em bị hâm thật rồi. Em bị hâm nên mới làm như vậy. Ngày mai sẽ còn đến mà, 1 ngày mai gần đây nhất anh sẽ phải là người lắng nghe em. Biết đâu mai chúng mình gặp nhau, anh lại được nghe em nói thì sao nhỉ? Em sẽ nói, tự nói to cho anh biết, không phải viết vào tin nhắn, cũng chẳng phải viết vào thư, lại càng không phải nói qua điện thoại. Em sẽ đứng trước mặt anh mà nói rằng : "Em thích anh nhiều lắm!"

Chia sẻ trang này