1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

truyện ngắn: Giấu Yêu Thương Trong Sách

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi atula_tl, 21 Tháng hai 2012.

  1. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    Nếu nó không bị bệnh, anh có yêu nó không?

    Nếu nó không phải là em gái của anh, anh có yêu nó không?

    Ừ, chắc là có!

    Nó không khẳng định.

    Nó chỉ nghĩ là “chắc” thôi.

    Nhưng… Làm gì có chữ“nếu”.

    “Nếu” ấy, mãi mãi không xảy ra.

    Tuyệt đối, không bao giờ có thể xảy ra.

    Nó ngồi ngẩn ngơ trước cái máy tính, nó đang nghĩ gì nhỉ!?

    Nó… nhớ anh ! Nó đang… chờ đợi anh!

    Hai tháng rồi đấy, nó không được trực tiếp thấy nụ cười thân thương của anh.

    Khi nào thì anh về? Anh không nói giờ cụ thể. Nhưng, anh bảo là hôm nay.

    Hôm nay, anh sẽ đưa nó đi đâu?

    Đến con đường của niềm vui?

    Hay đau đớn?

    - Em làm gì mà lơ đễnh thế hả ? Anh vào phòng mà sao không nghe?

    Anh về rồi!

    Nó chẳng giật mình, khi bị anh ghé sát và cố tình xoa bù xù mái tóc của nó.

    Nhưng… Tim nó đập mạnh. Nó cảm nhận được hơi thở của anh, ấm áp vào má.

    Ghét quá!

    Nó đẩy anh ra.

    - Sao vậy ? Em sốt à ? - Anh đặt tay lên trán nó: - Có đâu ? Nhiệt độ bình thường mà.

    Anh ngốc lắm ! Anh chẳng hiểu gì tâm lý của nó cả. Chẳng biết rằng… nó rất sợ mỗi khi anh kề sát. Nó sợ… Nó không giấu được tình cảm ngô nghê của nó trước anh.



    Nó hơn hai mươi tuổi, nhỏ bé và trong sáng. Nó xinh. Xinh một cách giản dị. Nó không nhuộm tóc, không chạy theo mốt. Nó vẫn làm đẹp, nhưng làm đẹp theo kiểu riêng của nó. Có điều… Nó chẳng bao giờ để mắt tới những người con trai theo đuổi, cưa cẩm nó. Không phải nó kiêu. Nó… có khổ tâm khó nói. Khổ tâm… Mà chỉ có anh, và bố nó, với mẹ anh biết.



    - Mình đi chơi nhé ! Lâu rồi, anh không có thời gian đưa em đi chơi. - Vẫn thói quen, anh xoa đầu nó. Anh trìu mến nhìn nó. Trong đôi mắt anh, có hình ảnh của nó.



    Tim nó vẫn đập mạnh. Nó sẽ đi cùng anh ! Sánh bước bên anh. Nhưng… với tư cách là một người em gái.



    Bố nó, và mẹ của anh… Xây dựng với nhau. Nó nghiễm nhiên, có một người anh trai hơn nó 5tuổi.



    Ngày anh đến nhà của nó, cũng đã 6 năm. Thời gian, sao mà trôi nhanh thế!



    Mẹ nó mất, từ khi nó còn bé như cái kẹo. Còn bố của anh, hy sinh trong một lần làm nhiệm vụ truy bắt tội phạm trốn trại. Bố nó, với mẹ của anh gặp nhau, đồng cảm nhau… Và quyết định đến với nhau. Trở thành người một nhà!



    Nó từng nghĩ, đó là món quà kỳ diệu nhất của tạo hóa. Nó gọi mẹ anh là Mẹ. Và anh, gọi bố nó là Bố. Tình cảm giữa bốn người, khăng khít nhờ vào sự yêu thương chân thành lẫn nhau.



    Nó vẫn thường tự hào khoe về “Anh Trai” ( không cùng huyết thống ) của nó. Trong quá khứ, nó thậm chí còn giới thiệu “chị dâu” cho anh nữa. Nhưng… nó thất bại. Đúng hơn là người mà nó chọn làm “chị dâu” bị thất bại. Nó chẳng hiểu tại sao ? Chỉ biết khi ấy, anh đã nói: “Anh có người để quan tâm, lo lắng cho cô ấy rồi. Em đừng giới thiệu ai cho anh, kẻo làm tổn thương người ta !”. Thế là, nó chẳng bao giờ có ý định đó nữa. Nó chẳng biết cái người mà anh “đã có” ấy. Là ai ? Anh không nói với nó. Nó cũng không tọc mạch khám phá…







    - Hôm nay, anh sẽ giới thiệu bạn gái của anh cho em làm quen nhé ! Em xem cô ấy có đủ tiêu chuẩn làm “chị dâu” của em không?



    Đang bước đi, nó bỗng khựng lại. Tim nó, suýt vỡ. Cũng may, nó kịp khống chế cảm xúc ấy. Dù sao, nó đã xác định thực tế.



    Nó cười:



    - Em khó tính lắm đấy ! Nhỡ… Em không thích chị ấy thì sao?



    - Anh tin cô ấy sẽ khiến em cảm mến. Anh đã khó khăn lắm mới tìm được người con gái như thế cho em đấy!



    - Sao… lại là cho em, mà không phải là cho anh!?

    Anh không nói, chỉ mỉm cười, chụp mũ bảo hiểm lên đầu của nó.

    Nó… kéo tay anh:

    - Em… Không đi thì có được không?

    Anh ngỡ ngàng, trước thái độ ngập ngừng của nó. Đôi chân nó, dường như… không muốn bước.



    - Em… có phải bị mệt nữa không ? - Anh vội vàng hạ chân trống xe máy. Cuống quýt, lo lắng cho nó.



    Nó hất tay anh ra khỏi trán.

    Sao thế nhỉ!?

    Tự nhiên, nó phản ứng mạnh thế!

    Anh đứng như trời trồng. Xong, lại dịu dàng nhìn nó:

    - Hay… Mình sẽ không đi gặp ai nữa nhé ! Hôm nay, em muốn đi đâu?

    Tim nó đau. Đau lắm ! Nó muốn khóc. Muốn bỏ chạy. Nhưng… Nó làm thế thì vô lý quá ! Nó ráng kìm nén cảm xúc “ghen” âm ỉ của mình. Nó không muốn vì nó mà anh phải thất hẹn với người yêu của anh.



    - Đi… gặp chị ấy!

    Nó bước đến gần chiếc xe máy. Anh nhìn theo dáng nó nhỏ bé. Đôi mắt anh, đượm buồn.

    - Đi thôi anh ! Không là em đổi ý đấy ! - Nó cười, nó vẫy anh lại.

    Anh… thở phào nhẹ nhõm.

    Cả buổi gặp gỡ “chị dâu tương lai”, nó chẳng tỏ thái độ bất thường nào cả. Nó cười, nó nói, vui vẻ, và nhiệt tình. Nó khoe ưu điểm của anh, nhưng cũng không bỏ qua việc “bán đứng” anh trai nó bằng việc kể ra vô số khuyết điểm. Cô bạn gái của anh nó, đúng là đáng mến thật. Tự nó cũng thấy thế ! Nó… có lúc vẫn thầm quan sát ánh mắt của anh nhìn cô ấy. Nó thấy không giống với ánh mắt anh nhìn nó. Không giống một chút nào hết. Mỗi lần anh nhìn nó, đều là ánh mắt đẹp như có sao rơi ấy. Cũng chẳng biết nữa. Nó nghĩ, chắc tại nó nhạy cảm.



    - Em thấy cô ấy thế nào?

    Sau khi chia tay cô bạn gái của anh, anh đã hỏi nó như thế!

    - Xứng đôi với anh lắm ! Chị ấy dịu dàng, lại tâm lý nữa.

    - Ừ, em hài lòng thì anh yên tâm rồi!

    - Là sao?

    - Không có gì ! Giờ, chỉ còn lạ ianh em mình. Anh đưa em đi chơi nhé!

    - Em muốn biết “là sao” ? Chị ấy thế nào, đâu có liên quan tới em ? Anh đừng có vì em mà cứ phải băn khoăn như thế. Chỉ cần là người anh yêu, thì em tin là chị ấy xứng đáng rồi. - Nó nói, như giận lắm!



    Anh nhìn nó. Hôm nay, anh thấy nó khác lạ.



    Còn nó, nó sắp không chịu nổi cái cảm giác cứ phải kìm nén tình cảm của mình, rồi lại nổi quặu vô cớ. Nó thấy nó đáng ghét làm sao ấy ! Nó đứng, hai tay nó nắm chặt lại, nhưng… Đôi vai nó run run.



    Trời chợt đổ mưa…



    Anh nắm tay nó, định kéo nó đi tìm chỗ trú. Nó giằng lại.



    - Em muốn tắm mưa. Muốn mưa gột rửa hết những điều làm em đau đớn. - Ánh mắt nó nhìn anh, quả quyết. Anh sẽ không thuyết phục được nó.



    Anh bước đến, ôm ghì mái đầu nó vào ngực của anh.

    - Được rồi ! Sẽ để cho em tắm mưa.

    Anh nói thế, nhưng thực sự… Những hạt mưa rào rạt ấy đã bị mái đầu của anh, vòng tay của anh hứng gần như trọn vẹn rồi. Mưa chẳng len lỏi được hẳn vào tấm thân mong manh của nó.



    Nó hiểu điều ấy. Nó biết, anh đang che chở nó. Nó cảm nhận được cả nhịp đập của trái tim anh. Sao con tim của anh không rung cùng nhịp với nó ? Sao tim anh vẫn cứ bình thản thế!

    Nó khóc…

    Nó úp mặt vào ngực anh.

    Và khóc!

    - Sao vậy em ? Đừng như thế ! Em làm ngực anh bỏng rát đấy. Biết không hả ngốc?

    Nó gỡ tay anh ra, nó ngước nhìn anh.

    Mưa làm cho nóc hẳng thấy được hình ảnh của nó trong đôi mắt anh. Nó chỉ thấy những giọt mưa chảy ròng trên gương mặt của người nó yêu thương.



    Mưa tìm đến mái tóc của nó, mưa cũng làm ướt đầm gương mặt nó. Nó có còn khóc nữa không ? Anh không biết. Nhưng, anh lấy tay gạt những giọt nước đọng trên đôi mắt mông lung của nó.



    Cái ngày mà nó phát hiện ra căn bệnh tai quái ấy, cái ngày thế giới của người con gái như sụp xuống. Trời cũng mưa như trút. Nó đã trầm mình cả buổi ngoài sân, không cho bất kỳ ai che chở, không cho bất kỳ ai bước đến. Bố mẹ không thuyết phục được nó. Chỉ có anh khi ấy, đã bất chấp bị nó điên cuồng xô đẩy, nó đấm anh thùm thụp, hết sức bình sinh của đứa con gái tuổi19
    anh vẫn đến bên nó, ôm chặt lấy nó. Anh đã nói: “Dù thế giới của em có sụp xuống, anh cũng sẽ không bỏ em để đến một nơi an toàn khác”. Nó đã dịu lại đau đớn. Nó đã để anh ôm ghì lấy nó. Nó biết đến nhịp đập của con tim anh không bình lặng từ khi ấy. Tim anh, hình như còn chao đảo hơn cả nó.



    Nếu ngày đó, nó đừng bị ngất, đừng phải đi viện cấp cứu… Đừng phải ở lại bệnh viện theo dõi bệnh lý… Thì nó đâu phải đột ngột hứng chịu cú sốc trời giáng, khi ở độ tuổi đang ngập tràn hoa mộng ấy!





    - Anh… sẽ che chở cho em. Mãi mãi… ! - Anh nói nhẹ nhàng, như thủ thỉ với nó. Nhưng, mưa đã át tiếng của anh.



    Nó chỉ nhìn thấy đôi môi anh mấp máy.



    Nó bất giác… đưa tay chạm đôi môi ấy. Nó như không còn biết mình cần phải lý trí nữa. Nó đờ đẫn, nó say sưa mơn man bờ môi ấy, bằng ngón tay búp măng thơ ngây của người con gái.



    Anh không gạt bỏ tay của nó. Anh khẽ giữ lấy bàn tay đang chạm trên môi anh.



    - Thế giới của em… Vẫn chưa sụp xuống. Vẫn chưa sụp xuống… ! - Nó lẩm nhẩm.



    - Anh sẽ không để em phải hứng chịu điều đó ! Mình về thôi em. Em không muốn anh dầm mưa mà bị ốm chứ?



    Nó lắc lắc đầu…



    - Ừ, anh biết ngốc của anh ngoan mà ! - Anh nắm chặt bàn tay của nó, khẽ chạm môi lên tay nó. Rồi, anh hạ tay nó xuống.



    Anh dắt tay nó, cùng bước…



    Tối hôm đó, nó sốt. Anh ở lại chăm sóc cho nó. Nó đang học Đại Học, nó phải thuê nhà trọ. Bố mẹ không ở cùng. Tất nhiên, anh phải chăm sóc cho nó.



    - Uống thuốc đi em!

    Nó ngoan ngoãn đón thuốc từ tay anh. Nó uống, như nuốt cả những tổn thương và những ngọt ngào của ngày hôm nay.



    - Ngoan lắm! Giờ thì nhắm mắt vào, ngủ một giấc, mai em sẽ khỏi. - Anh ân cần kéo cao hơn tấm chăn mỏng cho nó, đặt tay lên trán nó.



    Nó giữ tay anh.



    - Thôi, ngủ đi nào em ! Ngoan… ! Nghe lời anh ! - Anh chạm nhẹ bờ má đang ửng hồng của nó.



    - Anh… ! - Nó nhìn anh. Cảm xúc nó đang miên man. Nó sốt cao. Chắc lẽ, nó cũng chẳng biết là nó nói cái gì: - Em rất yêu thương anh ! Yêu hơn cả Thế Giới. Yêu bằng cả Vũ Trụ…



    Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ siết tay nó.



    Nó nói xong. Ngủ thiếp. Chẳng cần chờ đợi xem anh phản ứng thế nào. Nó nhắm mắt và ngủ. Nó đã quá mệt. Sức khỏe nó không tốt.



    - Anh… cũng thế ! - Anh khẽ thầm thì bên tai của nó.



    Nó chẳng còn nghe thấy nữa đâu. Anh chờ nó ngủ say, anh mới nói.







    - Woaaaaa… ! Khỏe quá ! Món gì thơm vậy anh ? - Nó vừa tỉnh dậy, sau một đêm li bì sốt. Hôm nay, trông nó có vẻ khá hơn.



    - Em ăn đi rồi uống thuốc. - Anh điềm nhiên đặt bát cháo nóng trước mắt nó.



    Nó hơi xị mặt. Tự nhiên, nó thấy anh có thái độ xa lạ.



    Nhưng, nó chẳng hờn dỗi vô cớ nữa. Nó cũng biết hôm qua nó có những cư xử thái quá. Nó hối hận về điều đó. Nó chỉ mong anh đừng để bụng. Anh là anh trai của nó kia mà. Nó đã làm gì ? Thật ngu xuẩn. Lỡ… Anh ghét nó th ìphải làm thế nào?



    Nó múc từng thìa cháo, ngoan ngoãn đưa vào miệng. Nó chẳng nói gì. Nhưng… nó nghĩ.

    Anh cũng không nói gì với nó. Anh ngồi, lặng lẽ chờ nó ăn xong.

    - Anh… giận em phải không ? - Nó ngưng múc cháo, buột miệng hỏi.

    - Không giận ! Đừng nghĩ linh tinh.

    - Nhưng… Không giận mà sao anh tỏ ra xa lạ vậy?

    Nó không hiểu nổi anh nữa. Lúc gần, lúc xa. Lúc hiền hòa, lúc lại như gỗ đá.

    Thôi kệ ! Nó chẳng nghĩ nữa.

    Tình yêu của nó, là mối tình đơn phương và tội lỗi. Nó tự nhủ như thế ! Nó cố ép mình vào khuôn khổ của lý trí, cố phủ nhận thứ cảm xúc tràn ngập con tim mỗi khi nghĩ đến anh.



    Xét cho cùng, nó đâu có sai?



    Nó yêu anh!



    Nhưng, pháp luật đâu có cấm đoán trường hợp của nó với anh là không thể đến với nhau?



    Nó thậm chí còn lên mạng tìm hiểu, tham khảo qua bạn bè và người lớn, xem… Tình yêu giữa hai người không cùng huyết thống, không quan hệ họ hàng… nhưng sống chung một nhà có phải là tội lỗi không ? Chẳng ai cho là “tôi lỗi” cả. Họ đều có quan điểm“chỉ cần hai người thực lòng yêu nhau, thì có thể tiến đến hôn nhân” mà.



    Vậy thì… Tại sao?

    Tại sao… Giữa anh với nó, cứ có một bức tường vô hình ngăn trở thế!?

    À, nhớ rồi.

    Phải rồi!

    Nó bị bệnh. Một căn bệnh quái ác… !

    Cũng chính vì thế, nó chẳng đoái hoài đến việc được ai đó cưa cẩm.

    Nó chấp nhận một tương lai không có tình yêu!

    Và dĩ nhiên, nó cũng không cho phép mình có tình cảm ấy với anh.

    Bị bệnh, là một cái cớ. Là em gái của anh, cũng là một cái cớ.

    Căn bản, nó chẳng có can đảm để nói: “Em yêu anh !”. Cũng chẳng có tự tin để nghĩ: “Nó được yêu !”. Anh… Không thể yêu một đứa con gái bị bệnh như nó. Hay như, anh có yêu thì nó cũng chẳng nỡ lòng đón nhận. Nó… không mang lại được hạnh phúc cho anh.



    Và… nó chỉ còn một cách, chôn đi tình cảm ấy.

    Nó là em gái của anh!

    Nó còn bị bệnh nữa…

    Giọt nước mắt chợt lăn trên má.

    - Sao vậy em ? Đã bảo đừng nghĩ linh tinh rồi mà!

    - Tự nó thế chứ ! Em có nghĩ gì đâu?

    Nhìn cái vẻ cãi cố, bướng bỉnh của nó, anh lại không lạnh lùng được.

    - Đúng là đồ ngốc ! Anh làm sao có thể hết yêu thương em đây!?

    Anh búng rất khẽ vào trán nó.

    Nó ngẩn ngơ.

    Anh vừa nói gì vậy nhỉ!?

    - Anh… vừa nói gì?

    - Không nghe thấy à ? Vậy là em không có duyên để nghe câu đó rồi.

    - Đáng ghét ! Nói lại em nghe. Nói lại đi!

    - Không nói!

    - Nói đi mà. Năn nỉ… !

    - Năn nỉ cũng không nói!

    - Không nói thì thôi. Em cũng biết.

    - Biết gì?

    - Anh nói… Anh rất yêu thương em!

    Nó hồn nhiên, nó còn có vẻ tự đắc khi nói câu đó nữa.

    - Ừ. Anh bảo: “Anh rất yêu thương em!”

    Nó biết, đó là tình cảm của một người anh trai. Nó biết thế!

    Anh chỉ về được có mấy hôm. Mà thời gian ở bên chăm cho nó đã mất hai ngày rồi.



    - Anh về thăm bố mẹ. Em có về cùng không?

    - Có!

    - Ừ, vậy mình cùng về nhé!

    - Vâng!

    Anh em nó về, bố mẹ vui mừng lắm ! Không khí gia đình đầm ấm, nó cảm thấy nó đang được hưởng hạnh phúc vô giá của tình thân.



    Bị bệnh thì sao chứ!

    Chẳng sao cả.

    Mọi người vẫn thương nó đấy thôi. Không có kỳ thị nó đâu!

    Nhất là anh.

    Lúc nào, anh cũng coi nó như Bảo Bối ấy.

    - Con định khi nào sẽ kết hôn ? Em con nó đã bị bệnh thế. Bố mẹ chỉ còn hy vọng vào con sớm cho bố mẹ có cháu bồng bế!



    - Vâng. Con sẽ kết hôn. Khi nào con bàn bạc xong với cô ấy, con sẽ thưa lại với bố mẹ!



    Tai nó ù đi. Tinh thần mới lấy lại được, như bất giác rơi xuống. Nó đang nghe thấy gì nhỉ!?



    Anh nói: “Anh sẽ kết hôn!”.

    “Sẽ kết hôn” đấy!

    Không phải chuyện đùa đâu.

    Không phải…

    Mặt nó tái nhợt.

    Tim nó hụt hẫng như sắp rớt khỏi lồng ngực.

    Nó đang đứng ngoài cửa phòng.

    Chẳng ai biếtcả.

    Nó lặng lẽ rút lui…



    Nó thiếp đi, áp mặt vào cuốn sách mà nó coi như Tri Kỷ. Cuốn sách mà sinh nhật tuổi 20, anh đã tặng cho nó. Anh còn viết lên đó: “Ngày mai, Thế Giới này sẽ là của em!”.



    Nhưng… Thế Giới đâu thể nào là của nó.



    - “Anh này ! Em nhớ anh ! Em yêu thương anh. Yêu nhiều lắm đấy ! Kiếp sau… Em sẽ nói với anh như thế nhé ! Kiếp sau… Đừng là Anh Trai của em nhé ! Nếu kiếp sau anh còn là Anh Trai của em, em sẽ không chịu ngoan như thế này nữa đâu. Không chịu đâu ! Em… yêu anh…”



    Anh lặng đi, khi cầm trên tay cuốn sách mà anh vừa mới rút nhẹ ra từ má nó.

    Nó đã viết lên đó…

    Từ khi nào thế nhỉ!?

    Từ khi nào… Nó đã nói lên những lời như thế với cuốn sách ấy?

    Chỉ biết… Nó viết rất đẹp, rất gọn gàng, trân trọng…

    Nó vẫn ngủ. Ngủ say sưa.

    Nó đang mơ thấy gì nhỉ!?

    Có phải… mơ về Thế Giới sẽ là của nó không!?

    Anh ngồi bên cạnh nó.

    Nhìn nó…

    Gương mặt nó hiền, lại càng hiền hơn khi chìm trong giấc ngủ. Nước da hồng, mịn như da trẻ nhỏ. Nó non nớt… ! Non đến nhường ấy. Vậy mà… Nó đang phải chịu đựng những gì nhỉ!?



    Bệnh tật!

    Và…

    Một tình yêu đơn phương?

    Anh khẽ nắm lấy bàn tay bé bỏng của nó.

    Siết nhẹ bàn tay ấy…

    Hôn lên trán nó.

    - Chúc ngốc ngủ ngon!

    Anh viết lên trang cuối của cuốn sách đó.

    Viết âm thầm.

    Viết lặng lẽ.

    Gấp lại nhẹ nhàng.

    Và… quay bước dịu dàng như gió của mùa thu mới thoảng qua căn phòng của nó.

    Nó từ từ mở mắt.

    Nó thức từ lúc nào ấy…

    Hay ? Chỉ mới tỉnh giấc thôi?

    Không biết!

    - “Em sẽ là tất cả. Và tất cả là của em!”

    Nó đau… Đau tê tái cả con tim khi đọc thấy dòng chữ ấy. Ở trang cuối của cuốn sách anh tặng nó!

    Anh đã đi…

    “Anh sẽ kết hôn”.

    Nó khóc…
  2. [SPK]Yamamoto Takeshi Member

    Số bài viết: 503
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
  3. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38

Chia sẻ trang này