1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

truyện ngắn: Ngày mưa ngừng rơi

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi atula_tl, 8 Tháng một 2012.

  1. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    Bức ảnh khiến cậu có cảm giác Vy đang ở bên cạnh, ánh mắt hiền, nụ cười vẫn rất đáng yêu. Và cậu tin rằng: Vy luôn ở bên cạnh cậu.
    Nghêu ngao hát một bài ca ưa thích là việc đầu tiên Vy làm khi ngồi lên sau xe Duy. Việc này được Duy liệt vào danh sách những việc vô cùng ngớ ngẩn của cô bạn thân (ít nhất là đối với cậu). Hôm nay cũng vậy, Vy ngồi lên sau xe và lại nghêu ngao, lần này là bài "From Sarah with love". Duy vừa đạp xe vừa nói với Vy (bằng một giọng rất ư là... chém gió):


    - Hôm nay cậu hát hay quá.


    - Thật à, sao hôm nay mới thấy cậu khen một câu thế?


    Duy ngúng nguẩy :


    - À, vì hôm nay tớ mới biết hóa ra ngày nào cậu cũng hát.


    Duy vừa dứt lời liền bị Vy đấm thùm thụp vào lưng đến kêu trời kêu đất lên. Hôm nay là thứ bảy, một ngày nắng đẹp, đáng nhẽ ra Duy có thể ngồi hàng giờ trước máy tính chơi game nếu không bị cô bạn kéo đi.


    - Nào tiểu thư, hôm nay tớ mất toi buổi ngồi máy rồi đấy, đi đâu nào?


    Vy nhíu máy, đặt ngón tay lên cằm ra chiều suy nghĩ:


    - À, xem nào... Từ lúc ngủ trưa dậy đến giờ tớ vẫn chưa ăn gì, mình đi ăn trước nhé, ra 123 đi.


    - Mất công thế, vào hàng bún chả hay cơm bình dân ăn luôn có nhanh hơn không?


    - Không ý kiến, không thắc mắc, không cãi. Tớ nói rồi, đi đi.


    Duy hì hục đạp xe lên phố Huế, chỉ 15 phút sau, cả hai đã yên vị tại bàn ở nhà hàng.


    - Nào tiểu thư, ăn gì?


    - À, mì sốt bò xay và một cốc nước ép táo, còn cậu?


    - Mì hải sản và Lavie.


    Đồ ăn ra sau vài phút, Duy cắm cúi ăn, trong đầu cậu lúc này chỉ nghỉ về game, vài trận bóng gần đây, tua lưu diễn của ban nhạc rock yêu thích mà không nhận ra Vy đang nhìn mình. Ngẩng lên với lấy cốc nước, Duy bất chợt chạm phải ánh mắt cô bạn, một ánh mắt rất khác, rất lạ và không còn nét đanh đá “cố hữu”.


    - Nhìn gì thế? Sao không ăn đi?


    Chỉ trong phút chốc, ánh mắt Vy liền thay đổi lại như cũ:


    - Từ từ, nhìn cậu kìa, ăn như bị bỏ đói ý, cậu có ăn xong nhanh thì cũng phải ngồi đợi tớ xong thôi.


    - Thế cậu định ngồi ở đây 2 tiếng chắc?


    - Không đến, nhưng chắc cũng phải tiếng rưỡi.


    - Ọc, được rồi tiểu thư, hay bắt bẻ quá, ăn từ từ là được chứ gì?


    Sau nửa tiếng ăn uống và cãi vã về đủ vấn đề, cả hai đã ra khỏi quán. Vy ngồi lên xe, nhưng không nghêu ngao "From sarah with love", cũng không một bài hát nào cả, điều đó khiến Duy ngạc nhiên:


    - Sao thế? No không hát nổi à?


    - Không. Vì tớ thấy cậu không thích, nên từ giờ tớ sẽ không hát nữa.


    Câu trả lời của cô khiến Duy càng ngạc nhiên hơn, nhưng cậu cũng không nghĩ nhiều thêm, liền tảng lờ sang chuyện khác:


    - Đi shopping hay xem phim hả tiểu thư?


    - Hôm nay tớ lại không có hứng làm mấy việc đấy, đến chỗ nào mát mẻ nhiều cây xanh đi, tớ muốn thư giãn một tí.


    Duy đạp xe đi, không còn tiếng hát, bầu không khí bỗng dưng trở nên im lặng quá độ, Duy bất giác cảm thấy khó chịu với cái bầu không khí ấy, có lẽ từ rất lâu, lâu lắm rồi, cậu đã cảm thấy quen với việc ngồi trên xe và đằng sau là tiếng hát của Vy.


    ***


    Chiếc xe vòng ra lăng Bác, rẽ vào qua vườn hồng, rồi dừng lại trước một hàng cây cao. Gạt chân chống, dựng xe đứng lên, rồi cả hai ngồi cùng ngồi xuống thảm cỏ xanh mướt dưới hàng cây.


    - Sao thế? hôm nay cậu lại không muốn đi xem phim hay shopping à ?


    - Uhm… Ngày hôm nay trời đẹp nên tận hưởng, chứ ai suốt ngày ngồi nhà chơi điện tử như cậu.


    Duy nhìn Vy, cười ha hả lên rồi hỏi :


    - Thế tối nay có đi chợ đêm nữa không ?


    - Tối nay á, uhm... Chưa biết, nếu đi tớ sẽ phone cho cậu.


    Vy ngước mắt lên nhìn bầu trời, nghiêng đầu tựa vào vai Duy. Cậu quen với việc này rồi, cô bạn tiểu thư của cậu tính tình tuy đanh đá, ngang tàng, nhưng thật sự cô vẫn rất đáng yêu, nhiều lúc còn hiền ấy chứ (một cách kì lạ), vì dù sao thì ẩn trong con người cô tiểu thư ấy vẫn là tâm hồn của một người con gái. Hai người cứ ngồi như thế rất lâu, cho đến khi chiều tà dần buông xuống. Duy quay sang định giục Vy về, cậu chợt thấy cô bạn đang tựa vào vai mình đã ngủ thiếp đi từ bao giờ. Duy nhìn cô, lần điều tiên cậu nhìn Vy kĩ đến thế, cậu nhận ra rằng Vy thật xinh, có lẽ cậu sẽ phải giật mình nhận ra rằng cô tiểu thư ngày nào cũng ở bên cậu ấy lại xinh như vậy. Vy khẽ nhíu mày, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Duy buột miệng:


    - Vy.


    Không có tiếng trả lời.


    - Muộn rồi, về thôi nào.


    Vẫn không có tiếng trả lời.


    Cậu khẽ nắm nhẹ lấy cánh tay của cô, lay lay:


    - Thôi nào, gần sáu rưỡi rồi đấy, có định đi ăn tối không?


    Vy ngẩng đầu lên, mắt khẽ hé mở, Duy chợt nhận ra mắt Vy đỏ hoe, sóng sánh nước.


    - Sao mắt cậu đỏ thế kia? Khóc à?


    Vy dụi mắt, cười:


    - Cậu hâm à, sao tự nhiên tớ lại khóc được chứ?


    Vy cười, nhưng Duy nhận ra nét cười khác lạ, dường như có chút gượng gạo. Nghĩ rằng là cô bạn mới ngủ dậy nên thế, Duy không quan tâm nhiều thêm, cậu đứng dậy dắt xe rồi cả hai cùng đi…


    ***


    Những ngày tiếp theo trong tuần diễn ra một cách khác thường, 24 tiếng trở nên dài và yên tĩnh hơn. Duy cảm thấy lạ, cậu cảm thấy sự thay đổi bên trong con người của cô bạn thân, dù chỉ là thay đổi rất nhỏ. Vy ít nói hơn, ít cười hơn, ít hào hứng mỗi khi đi ăn và xem phim hơn. Cô bạn không còn nghêu ngao hát mỗi khi lên xe, không còn nằng nặc đòi cậu chở đi chụp ảnh, mua sắm, mà chỉ thích đến nơi nhiều cây để ngồi cả buổi. Duy thắc mắc nhưng cũng không hỏi thẳng, cậu chỉ tự ngồi rồi suy nghĩ mãi mà không ra câu trả lời, cả tuần cứ thế trôi qua.


    Ngày thứ sáu đến. Như thường lệ Duy đạp xe đến đón Vy đi học, khi cậu đến nơi Vy đang đứng ở cửa, cô nhìn cậu, ngập ngừng:


    - Duy à, hôm nay... có lẽ là ngày cuối.


    Không để Vy kịp nói hết, Duy đã vội vàng kéo cô đi:


    - Có gì nói sau, hôm nay tớ dậy muộn, mình trễ học rồi, đi thôi.


    Vy vừa ngồi lên, Duy vội vàng đạp xe, vừa đi vừa nói:


    - À, hôm nay, không, từ ngày hôm nay cậu lại hát cho tớ nghe mỗi khi lên xe nhé?


    Vy ngạc nhiên, cô vẫn biết từ trước đến giờ Duy không hề thích việc cô ngồi sau cậu ấy nghêu ngao hát, thế mà hôm nay cậu lại đề nghị như vậy. Mắt Vy đỏ hoe, nước mắt chảy dài trên má, cô quay đi lau nước mắt, cố không sụt sịt để Duy khỏi nghe thấy, Duy ngồi trước không hay biết cô bạn đang khóc rưng rức đằng sau, cậu nói tiếp:


    - Sao thế? Xúc động không trả lời được à? Chẳng qua vì nghe tiếng cậu hát còn hay hơn tiếng còi xe trên đường mà thôi...


    Duy cười vang lên, Vy cũng nhoẻn miệng cười, gạt nước mắt nhẹ cất tiếng hát, lần này là bài "Bye" của Mariah Carey. Vy vẫn hát, xe vẫn đi qua từng con phố, cứ thế, cứ thế, từng hàng nhẹ rung rinh theo, theo tiếng hát của Vy... Đến khi hai tiếng bye bye cuối cùng được ngân lên cũng là lúc chiếc xe dừng trước cổng trường. Duy đưa Vy đến cửa lớp rồi cũng quay bước về phía lớp mình, trong đầu cậu đầy những suy nghĩ mà chính cậu cũng không tài nào hiểu nổi.


    Cuối giờ, Duy sang đón Vy như thường lệ. Lớp cô hôm nay tổ chức một bữa tiệc nhỏ, hình như là sinh nhật ai đó nhưng nhìn vẻ mặt mọi người thì có vẻ rất nặng nề. Trên đường về, cậu thấy cô bạn khá im lặng nên cũng không dám hỏi thêm. Đưa Vy về trước cửa, Duy nhìn cô mở cửa mà không nói gì thêm.


    - Duy này... – Vy lên tiếng.


    - Gì thế?


    -Tối cậu rảnh không?


    - Chắc có, sao vậy?


    - Uhm, ở nhà đợi tớ nhé?


    - Đi đâu...?


    - Cứ đợi tớ đi. – Vy ngắt lời – Thôi tớ vào nhà đây, tối gặp nhé.


    Vy cười, vẫy tay chào Duy rồi bước vào nhà, qua khẽ cửa, cậu chợt thấy giữa nhà có một chiếc hộp lớn và cái vali, có lẽ bố Vy lại đi công tác.


    ***


    19h tối. Duy đang cắm mặt vào máy tính thì thấy điện thoại rung- Vy gọi. Cậu tắt máy, khoác vội chiếc áo khoác rồi lật đật chạy ra cửa. Vy đang đứng đợi cậu ở cửa ở cửa, người dựa vào song sắt, mắt đăm đăm nhìn lên bầu trời. Thấy cậu ra, cô liền gắt:


    - Làm gì mà lâu thế, quên cả giờ hẹn, chắc lại điện tử rồi chứ gì?


    - Tớ đang định ra mà. Đi đâu đây?


    - Đi dạo, cùng tớ, được chứ?


    - Đi cùng cậu thì có bao giờ là không được đâu, hehe.


    Họ đi bộ dọc theo phố, lang thang qua những hàng cây và những con đường, cả hai cứ im lặng sánh vai bước đi, mỗi người đều theo đuổi những suy nghĩ riêng. Duy đang mải nghĩ về thái độ kì lạ của Vy những ngày gần đây thì bất chợt cô vòng tay khoác lấy tay cậu:


    - Duy này.


    - Hử ?


    - Nếu một ngày tớ không còn ở đây, bên cạnh cậu nữa... thì sao nhỉ?


    Duy dừng bước, quay sang nhìn vào mắt của Vy. Ánh mắt của cô bạn lạ lắm, như ẩn chứa một nỗi buồn xa xăm.


    - Nói gì thế? - Cậu chậm rãi đáp – Chắc không có cái ngày ấy đâu, mà nếu có thì chắc cũng phải còn rất lâu, lâu lắm...


    - Cậu…


    - Haizz…. – Duy thở dài, ngắt lời Vy. – Về sau tớ không cho cậu đi lấy chồng đâu, cậu phải mãi là cô tiểu thư của tớ, độc quyền đấy nhé!


    Cô sững sờ, ngẩng lên nhìn Duy, những dòng nước mắt khẽ tuôn, lăn dài trên má. Duy đặt đôi tay lên hai má cô, gạt nhẹ những dòng nước đang lăn:


    - Haizz… Đừng khóc, cậu khóc như thế này chả đáng yêu chút nào.


    Vy nhào vào lòng cậu, cô ghì chặt lấy cậu như thể sợ cậu biến mất đi. Vy khóc như một đứa trẻ phải giấu kín điều gì, nước mắt thấm ướt vai áo Duy. Cậu đứng im, đưa mắt nhìn lên trời, khẽ thở dài, trong lòng nhen nhóm sự thắc mắc…





    Hôm sau, thứ bảy, trời mưa to khiến Duy phải ở lì trong nhà. Cậu nhắn tin nói với Vy hôm nay mưa không đến đón được. Không thấy báo cáo tin nhắn đã gửi, gọi điện thì không liên lạc được, bỗng dưng Duy thấy một cảm giác là lạ, lòng bồn chồn khiến cậu không thể tập trung cày game được nữa. Cậu quyết định ra ngoài – đến đâu đây? Ờ, sang nhà Vy vậy, không áo mưa, không ô, cậu đạp xe dưới trời mưa... Mười phút sau, Duy đã đứng trước cửa nhà Vy, căn nhà kín mít, không ánh điện, khóa ngoài, cánh cửa chính được dán dấu niêm phong kèm theo một tờ giấy đã bị mưa làm ướt khiến Duy không tài nào đọc được.


    Cậu sững sờ đứng tựa vào cái cây trước cửa, người run run. Bỗng một tia sáng lóe lên làm Duy chói mắt, ngước lên nhìn, buộc bên trên một cành cây là một chiếc phong bì màu hồng nhàu nát cùng một chiếc gương, Duy vươn tay với lấy chiếc phong bì khẽ gỡ xuống, chiếc phong bì ướt nhẹp do mưa, bên trong đựng một tờ giấy trắng với những dòng chữ run rẩy:


    “Gửi Duy,

    Tớ xin lỗi vì không nói cho cậu biết về sự ra đi đột ngột này, đơn giản vì tớ không muốn mình khóc và nhìn thấy cậu phải buồn... Tha lỗi cho tớ nhé, tớ cũng rất bất ngờ với quyết định chuyển công tác của bố và cả nhà sẽ phải định cư ở Anh một thời gian khá dài. Lúc đấy tớ không biết làm gì hơn, những suy nghĩ khiến tớ nhức nhối và chỉ có thể ngồi trong phòng khóc mà thôi. Tớ sợ, sợ cái cảm giác cô đơn, không còn cậu ở bên cạnh, không còn được cậu chở đi học nữa mỗi ngày, không còn được cất tiếng hát mỗi khi lên xe... Tớ sợ, tớ rất sợ… Nhưng không thể nào làm khác đi được, phải không? Đành phải để nỗi buồn và sự sợ hãi trôi qua đi, đành coi đó như là một đánh dấu cho quãng đường trưởng thành của mình thôi... Năm năm nữa, ngày tớ trở về, không biết có còn được gặp cậu hay không, nhưng những kí ức về cậu, về hai chúng ta thì dù thế nào cũng không được quên đâu nhé!

    Tớ đợi ngày gặp lại cậu, cậu đợi ngày tớ quay trở về, thế là huề nha, ngày tớ lại tiếp tục làm phiền cậu sẽ không còn xa đâu, Duy ạ.

    Cô tiểu thư của cậu, Vy.”


    Duy sững người. Cậu đứng như chôn chân tại đó, không biết phải bao lâu sau cậu mới có thể cử động, ngước lên nhìn bầu trời, những hạt mưa đáp xuống khuôn mặt gầy, từng dòng nước lã chã tuôn, chảy xuống. Là nước mắt hay nước mưa?


    Đã bao nhiêu năm rồi Duy mới cảm thấy buồn đến thế, cảm giác trống trải, mất đi một người thân thương khiến cậu bải hoải. Cứ đứng như thế, rất lâu, rất lâu, đến khi trời tạnh hẳn cơn mưa và những hạt nắng đáp xuống. Gấp chiếc phong bì lại, Duy nhận ra bên trong phong bì vẫn còn một thứ gì đó cứng cộm lên. Mở lại chiếc phong bì ướt ra, cậu ngạc nhiên, một chiếc vòng đeo cổ lồng một cái khung ảnh hình chữ nhật nhỏ, đó chính là chiếc vòng cậu đã làm năm đêm để tặng sinh nhật Vy, bức ảnh bên trong là ảnh Vy. Duy ngây người, nhìn chăm chú bức ảnh, rồi bất giác cười, nụ cười nửa miệng luôn khiến Vy thấy khó chịu.


    Bức ảnh khiến cậu có cảm giác Vy đang ở bên cạnh, ánh mắt hiền, nụ cười vẫn rất đáng yêu. Đeo chiếc vòng vào cổ, cậu vừa đi vừa lẩm bẩm bài hát "From sarah with love", vì cậu tin rằng: Vy luôn ở bên cạnh cậu.


    Mưa đã tạnh từ rất lâu rồi…

    nguồn: http://truongton.net

Chia sẻ trang này