1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

[Truyện ngắn]: Nơi hạnh phúc tìm đến

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi SPK_DKC_DHT, 23 Tháng tư 2012.

  1. SPK_DKC_DHT Administrator

    Số bài viết: 2,868
    Đã được thích: 64
    Điểm thành tích: 48
    Giới tính: Nam


    Nơi hạnh phúc tìm đến


    Định mệnh? Nhân duyên? Họ va vào nhau, mọi kí ức ùa về… New York… tuyết không ngừng rơi…

    Tháng 2, nắng với tôi có màu nhớ, cứ mỗi khi tháng 2 về ngang khung cửa là tôi sẽ nhớ, nhớ rất nhiều.

    Mùa xôn xao

    Tuổi 18 đầy xôn xao. Kim khẽ khàng đặt lên cửa sổ chậu xương rồng, xương rồng mạnh mẽ, mạnh mẽ như chính Kim đã và đang như thế. Kim vẫn thường tự hỏi: Hạnh phúc có chia đều cho tất cả không? Khi chưa lần nào trong cuộc sống mà Kim có thể cảm nhận đầy đủ một hạnh phúc trọn vẹn. Hay ông trời quả thật bất công? Hay ông trời yêu ghét chẳng công bằng? Sự mạnh mẽ chính xác là được sinh ra từ những bi kịch, trải qua thăng trầm con người mới biết mạnh mẽ… Những câu hỏi, những suy nghĩ, cứ ùa về trong đầu Kim…

    Tuổi 18 của Kim là những chuỗi ngày bốc đồng nối tiếp nhau, những chuyến đi không ngừng nghỉ nối dài suốt 4 năm trời. Kim đi tìm cho bản thân mình lý tưởng của tuổi trẻ hay tìm kiếm sự bận rộn để quên… Chạy hối hả để tìm quên…

    Những chuyến đi không phải là vô ích, dẫu rằng nó chưa hoàn thành thật tốt nhiệm vụ chủ yếu của nó, Kim vẫn có thể thu nhặt những điều rất riêng khi đi qua mỗi nơi, mỗi vùng đất. Những chuyến đi đầy xôn xao…

    Nơi để dừng lại và ngẫm nghĩ cuối cùng vẫn là cái đô thị ồn ào và náo nhiệt này, vẫn là nơi nhộn nhịp những xe cộ, nơi thường xuyên vang lên những bản nhạc điện tử rẻ tiền nhưng sôi động đến điên người này… Trở về thành phố, tìm lấy một quán café tĩnh lặng và thưởng thức nó, hẳn là điều đáng yêu nhất sau những chuyến đi. Có khi nào, trong những giây phút đó, ta vô tình gặp lại?

    Mở laptop, bật Yahoo, mong chờ cái điều mà cô vẫn làm suốt 4 năm qua.... Tháng 2 hẹn ước, người còn nhớ hay đã quên? Kim tự cười chính mình, chắc anh đã quên cô rồi, quên cô nhanh chóng như cái cách mà anh đã đến. Có bao giờ niềm tin trong cô lụi tắt? Chưa, chưa bao giờ, anh chưa bao giờ thất hứa. Tháng 2 của 4 năm về trước, anh nói anh sẽ về và Kim đã trải qua tháng 2 ấy với đầy đủ cung bậc cảm xúc, nhớ mong, tức giận, thất vọng… Ngày cứ đong đưa mãi, dù đang ở đâu, đi đâu, cứ mỗi ngày trong tháng 2 là cô lại lên Yahoo để chờ đợi, chờ đợi một người đã bặt tin cùng lời hứa quay về… Mỗi ngày ấy là một bức mail không có hồi âm, nhưng Kim vẫn bướng bỉnh và kiên trì, bây giờ cũng vậy, dù có là mong manh, Kim vẫn viết.

    “Anh,
    Tháng 2 lại đến rồi, em vẫn đang chờ anh…”

    Bấm nút send, Kim bất giác nhìn chậu hoa lan hoàng phi màu tím ngắt, tím như nỗi nhớ... Kim thả lòng vào khoảng không trước mặt, sau sự hăng hái của mỗi hành trình, càm xúc đau nhói lại ùa về… Cô đang tìm kiếm điều gì? Cuộc sống không có gì để quan tâm hay sao? Lại xôn xao những chuỗi câu hỏi bất tận… Kim không để ý đến bất cứ điều gì xung quanh, cô nhẹ nhàng để những kí ức cuốn trôi mình về với quá khứ… Những ngày bên anh, rồi ngày anh rời quê hương xứ sở đi theo ước mơ với lời hẹn sẽ quay về, tiếp theo là những ngày mong mỏi chờ đợi, không mail, không còn cuộc gọi nào, tất cả biến mất chỉ trong 1 ngày. Tại sao?… Đang miên man, bỗng nhiên, Kim bị chú ý bởi một cô gái, cô gái ấy bước vào quán, vẻ mặt tinh khôi, chiếc đầm màu lông chuột vintage thanh tao, chiếc clutch nhỏ xinh nằm gọn trong lòng bàn tay, cô gái ấy sở hữu mọi thứ mà người khác mơ ước. Thấy Kim nhìn mình, cô gái mạnh dạn bước tới.

    - Chào chị, em ngồi đây nhé!

    Kim mỉm cười thay cho sự đồng ý, nhìn cô gái như cái gì rất tươi mới, Kim cảm thấy có cảm tình với cô gái ngộ nghĩnh này.

    - Em thấy chị nhìn em…, quán cũng vắng quá, em ngồi trò chuyện với chị một lúc nhé, em cũng có việc phải đi ngay.

    Cô gái liến thoắng không ngừng nghỉ, Kim lại mìm cười rồi đáp:

    - Không sao đâu, em cứ tự nhiên, chị tên Kim. Còn em?

    - Em tên Khánh An, rất vui được biết chị.

    - Em có việc đi ngang qua đây à?

    - Vâng, em vừa về nước chị à, hi hi, lâu lắm rồi mới gặp lại Sài Gòn, lát nữa em phải tới buổi kí tặng sách.

    - Nữ văn sĩ sao?

    - Vâng, nhưng nữ văn sĩ nhỏ thôi - cô gái nheo mắt mỉm cười.


    ***


    - Cuốn sách mới của em có tên là “Tôi tìm hạnh phúc”.


    - Một câu chuyện sao?

    - Vâng, một câu chuyện chị à, một chàng trai, một cô gái, cả 2 đang trên đường đi tìm điểm đên hạnh phúc của mình, họ vô tình va vào nhau và từ đó, nhân duyên của họ hình thành,… mà chị có tin rằng ai đó sẽ va vào chị và sẽ hình thành mối quan hệ mới không?- Cô gái nhướn người về phía Kim thích thú.

    - Còn tuỳ vào nhân duyên của chị và người ấy em à.

    Tiếng còi xe vang lên giục giã, cô gái uống vội tách café, đứng dậy:

    - Em phải đi rồi, nói chuyện với chị rất thú vị, nhưng chị à, con người có thể thay đổi duyên số đấy!

    Nháy mắt, cô gái bước đi. Kim lại mỉm cười, nụ cười tĩnh lặng thưởng trực suốt bao năm qua dù năm tháng đã làm mòn phai đi sự yêu đời vốn có.

    Chậu lan tím in lại sắc trên nền trời xanh biếc, "điểm đến hạnh phúc" - Khánh An quả là một cô gái ngộ ngĩnh, trong veo và rất trẻ. Như bản thân cô ngày xưa…

    [IMG]

    Ở đâu đó cách xa chỉ vài cây số, cô gái nhỏ ngồi trên chiếc xe sang trọng, mở iPad, check hộp mail của chàng người yêu, cô được quyền làm thế, cô sở hữu anh. Khánh An cau mày,… một cái cau mày rất nhẹ, tắt iPad, cô thầm cảm ơn mọi thứ mà mình đang có, một công việc ổn định, một cuộc sống đầy đủ, cuốn sách này sẽ giúp cô tiến thêm một bước nữa trong sự nghiệp. Cô tin tuyệt đối vào cái lý thuyết “điểm hạnh phúc” như 2 nhân vật trong chuyện của mình. Phải! Chính cô cũng như vậy, chỉ cần một cú va chạm nhẹ nhàng, anh và cô đã là của nhau… Như duyên số…


    Cô có mọi thứ trong tay, tất cả, không còn gì để than phiền, chẳng như cô gái mà cô đã gặp trong quán nước kia, nhàm chán! Kiểm tra lại mình một lần nữa mọi thứ trước khi xuất hiện, cô bặm môi để màu son lan đều trên khuôn miệng nhỏ đáng yêu… Cửa xe mở… Khánh An nở nụ cười mà cô luôn sử dụng để gây thiện cảm. Đèn flash nháy liên hồi, những người hâm mộ cuốn sách đáng yêu của cô đứng đó reo hò… “Điểm hạnh phúc” là đây… “Điểm hạnh phúc” là một quá trình chứ không phải là một điểm đến đơn thuần…

    Nơi định mệnh cho ta gặp gỡ

    Phóng tầm mắt ra xa của trời New York, một cảm giác cô đơn cứ trải dài theo tầm mắt, cô đơn nơi “thành phố không bao giờ ngủ” này lại càng kì lạ hơn. Kí ức như bị xoá trắng, có một mảng màu tím biếc cố hữu trong tâm trí anh, nhưng anh không thể nhớ. Anh chỉ nhớ về New York nhộn nhịp và tráng lệ, New York có mọi thứ anh cần, thứ anh cần chứ chưa phải là thứ anh muốn. Anh quay trở vào bàn đọc, nâng quyển sách còn thơm mùi giấy mới trên tay, nhìn rõ cách bài trí trên cuốn sách,… thật hợp với nữ tác giả! Bìa sách được in màu kem, nổi bật trên nền sách là hàng chữ “Tôi tìm hạnh phúc” được thiết kế rất tao nhã, thanh thoát bằng nét vẽ đen uốn lượn điệu đà. Anh mở vào bên trong để nhìn lại chữ kí mà chỉ số ít người đọc cuốn sách này có được. Anh mỉm cười khi nghĩ về nữ tác giả cùng từng câu chữ của cô ta, rất tinh khôi, những khái niệm mà cô ta đưa ra đem lại hạnh phúc và sự yêu đời cho bất kì độc giả nào. Một cô gái thú vị! Trong đầu anh nảy ra một ý nghĩ điên rồ…

    Anh mỉm cười thích thú - “Tại sao mình không thể điên 1 chút chứ?”

    New York, tuyết đang rơi, một hành trình dài và vất vả nhất mà Kim theo đuổi. Ra khỏi sân bay, cô bắt ngay một chiếc taxi, kể cả khi chui vào chiếc taxi đó, ủ trong mấy lớp áo, cô vẫn không khỏi rùng mình vì cái lạnh. Cô quyết định đến New York thật chóng vánh, cô hoàn toàn bị ám ảnh bởi cô gái nhỏ tên Khánh An cùng quyển sách thú vị của cô ta. Nó mang đến niềm tin cho bất kì người đọc nào. Sự táo bạo thúc giục cô làm theo một vài chi tiết thú vị của cuốn sách đó!

    “Tại sao lại không?” - Sự liều lĩnh đã giúp cô rất nhiều trong khoảng thời gian đầy thất vọng vửa qua. Từ ngày mất liên lạc với anh, cô lao vào niểm đam mê mới, chụp ảnh, du lịch cho rất nhiều đầu báo mà cô cộng tác.

    Thời gian có làm vơi đi nỗi buồn? Có chứ, nhưng đó là nỗi buồn, còn nỗi đau?... Thời gian chỉ làm vơi bớt phần nào thôi… Và ngày mai, sẽ là một bộ ảnh về Quảng Trường Thời Đại,… một nơi mà trong cuốn sách “Tôi tìm hạnh phúc” có nhắc đến.

    Anh cài lại chiếc khuy áo, xuống phố… Tay đút vào túi áo để tránh cái lạnh… Đã lâu anh không có khoảng thời gian tự do thế này, anh không biết mình đang tin vào điều gì. Mọi thứ mà anh được biết có phải là giả dối? Anh rất sợ làm ai đó tổn thương...

    Kim nhìn lại mình trong gương, với chiếc áo khoác và bước nhanh ra cửa, cô không quên đem theo chiếc máy ảnh quen thuộc… Cô bắt taxi, đến nơi cô phải đến. Cô gái lia lịa cầm máy ảnh chụp những khung hình mà cô ưng ý, New York quả là một nơi thần kì đúng như lời của quyển sách… Anh chàng lơ đãng bước trên những ô gạch vuông, thích thú nhún nhảy theo điệu của một ban nhạc đường phố,…

    Định mệnh? Nhân duyên? Họ va vào nhau, mọi kí ức ùa về… New York… tuyết không ngừng rơi…

    “Tôi tìm hạnh phúc”, “Chàng trai vô tình va vào cô gái và cô biết điểm hạnh phúc của cô đã đến!”

    Khánh An đọc lại tác phẩm của mình, cô nở nụ cười kiêu hãnh, cô tin cô có thể bẻ ngược định mệnh. Ngày ấy, anh va vào cô trong bệnh viện, cô điều trị bệnh đau dạ dày nhẹ, còn anh vào viện vì một tai nạn trên đường ra sân bay khiến anh mất trí nhớ. Ngay từ giây phút đó, cô biết bằng mọi giá anh phải thuộc vê cô, tình yêu sét đánh mãnh liệt của một tâm hồn đầy đam mê. Cô đóng vở kịch là bạn gái anh, cô kiểm soát mọi thứ của anh, mail, thư từ, cô muốn xoá trắng kí ức cũ của anh… Để giữ anh như một vật sở hữu! Cô lại cau mày khi nhớ về những bức mail của cô bạn gái cũ của anh. Cô gái đó thật phiền phức!... Cô bỗng muốn gọi điện hỏi thăm anh…

    Chuông reo… Ngôi nhà vắng tanh, không ai nhấc máy... Vì họ phải đến nơi họ thuộc về, trên con đường đi tìm hạnh phúc…


Chia sẻ trang này