1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

truyện ngắn: Ở đâu đó mình vẫn còn cần nhau....

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi atula_tl, 12 Tháng ba 2012.

  1. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    Ở đâu đó mình vẫn còn cần nhau…
    (1)Con gái thân với con trai từ ngày xửa ngày xưa, khi con trai còn là một thằng nhóc cởi trần chạy hùng hục ngoài sân bóng giữa trưa nắng chang chang.Còn con gái lúc lắc tóc ngắn, miệng vừa liếm kem vừa trề môi dè bĩu “Ông đá dở òm!”.Cho tới hôm nay, khi mà con trai lúc nào cũng áo sơ-mi tinh tươm, đứng đầu lớp về môn Toán thì con gái vẫn tóc ngắn lúc lắc, miệng vẫn liếm kem, vẫn trề môi sau khi con trai vênh vênh mặt ngồi xuống sau khi giải xong một bài toán cực khó, phán một câu “Cái mặt vênh vênh vô duyên tệ!”Con gái không nhìn thấy “khối chân tình” của con trai khi con trai nhường cho con gái cái nón duy nhất lúc trời nắng như đổ lửa với câu nói “Tui da trắng không cần đâu, bà con gái đội đi” mà suy diễn lung tung “Ý ông kêu tui da đen đó hả?” rồi giận lên giận xuống. Con gái không hề xót xa khi con trai bị ngã nhào trên sân bóng, trong khi mấy nhóc lớp dưới xúm vào hỏi han chân tình thì con gái kéo áo “người bị thương” lôi xềnh xệch.” Nằm ngoài đó ăn vạ hả? Vô đây tui rửa vết thương cho!”. Ngày con trai nhận giải nhất Toán cấp thành phố, giữa đám đông người và hoa quà, ngó tới ngó lui không thấy con gái đâu. Chờ lúc mọi người về hết, con gái mới lò dò tới và phán một câu xanh rờn…”Ông dẫn tui đi rửa đi!”Cho tới một ngày, tên con trai bằng cái đinh rỉ đó lò dò tới tìm cái người luôn nhìn mình bằng nửa con mắt đó và ấp úng “Hình như tui đang yêu!”. Con gái tí xíu nữa là té ghế, nào là xời ơi, học không lo học, nào là đua đòi, nào là giỏi bon chen. Nhưng con gái cũng gật gật đầu “Công nhận ông mà đi tỏ tình là cầm chắc…thất bại. Tui phải giúp cho một tay thì may ra còn được người ta…từ chối nhẹ nhàng!”Thế là hai đứa cùng nhau đi mua mấy cái tấm thiệp bé bé xinh xinh mà theo con gái thì “Viết một lời tỏ tình trong mấy cái tấm thiệp thơm tho này người ta mới…thương!”. Con trai chở con gái đi mua mấy cái kẹp tóc ấm ớ nào đó mà theo con gái là “Tặng người ta một món quà nhỏ cho người ta vui”. Rồi con trai chịu khó ngồi cùng con gái xem phim Hàn vì theo lời con gái là “Để một người khô khan như ông tập cách lãng mạn, ê, ê, ông đang ngủ gục đó hả?”Nhưng một ngày, con gái tự nhiên buồn buồn khi thấy tan học, cái đinh rỉ đó không thèm chờ con gái về cùng. Vừa reng chuông là tót một cái qua bên lớp người ta để mặc con gái lủi thủi đi về một mình.
    Con gái liếc xéo con trai khi ra chơi, người ta qua tìm con trai thì thầm gì đó, cười ríu rít. Trước giờ, hễ ra chơi là con gái có thể mè nheo con trai dẫn đi ăn sáng cơ mà.
    Con gái thất vọng, khi tối lên online thấy con trai đang sáng nick, avatar là một nụ cười dễ thương khác thay vì cái hình hai đứa toe toét khoe răng hồi xưa.Con gái giận dỗi cúp máy khi cuối tuần gọi điện qua rủ con trai đi ăn vặt, nghe giọng con trai bối rối “Tui…tui có hẹn rồi…”, trong khi ngày xưa lúc nào muốn là con trai có mặt thôi!Con gái nằm dài trên giường, ấm ức ghi vào nhật ký, là tên ngốc đó ai mà thèm, là mặc kệ con trai đi, là ta đây có quá trời bạn thân con trai khác…Nhưng sao vẫn thấy buồn quá, con gái ơi!
    Chỉ con gái biết…
    Thật sự, con trai không phải là cái đinh rỉ đinh tán gì như con gái nói.
    Thật sự con gái rất xúc động khi con trai đưa cho cái nón duy nhất mặc dù ra vẻ giận hờn.
    Thật sự con gái rất xót xa khi con trai bị té oành trên sân cỏ dù cho con gái không nói.
    Và là con trai không hề biết con gái đã đứng rất lâu ở hành lang, chờ đám đông về mới dám lại gần đòi khao này nọ.
    Điện thoại nhà reng. Con trai cười gian ác trong điện thoại.”Gọi điện thoại bà không thèm nghe nên phải gọi vô máy bàn nè. Đi ăn kem nha?”
    “Sao không đi hẹn với người ta đi?”
    “Tui đổi ý rồi, ngoài người ta ra, tui còn bà nữa. Bà cũng cần tui để bảo vệ và yêu thương mà, phải không?”
    Con gái đỏ bừng mặt. “Người như ông ai mà thèm!”, nhưng nghe mình đang cười khúc khích, kỳ lạ ghê…

    (2)
    Con gái chơi với nhỏ Mắt Đen từ hồi mới vô lớp mười. Con gái tóc ngắn củn, Mắt Đen tóc dài, con gái nói năng thẳng tưng, đôi khi lại hung hăng không chịu nổi.Ngược lại Mắt Đen lại rất ý tứ và dịu dàng, ai nói gì cũng cười cười….Vậy mà lại thân nhau như hai chị em. Hai đứa thường chạy xe đạp đi ăn bò bía hay mua sách tham khảo, thỉnh thoảng cuối tuần, con gái lại kéo Mắt Đen đi ra rạp xem bộ phim hoạt hình mới. Con trai lè lưỡi “Hai bà ế!”, “Kệ! Ế cũng không tới lượt ông” – Con gái trề môi. Mắt Đen ngồi nghe hai đứa nói qua nói lại, khúc khích cười.Một ngày, trường của con gái tổ chức thi học sinh thanh lịch, Mắt Đen vừa xinh vừa hát giỏi, thế là nghiễm nhiên thành hoa khôi. Con gái ôm hoa chạy hẳn lên sân khấu sau khi công bố kết quả, cười toe toét cạnh Mắt Đen để “ăn ké” hình trên trang bìa tập san nội bộ trường, mặt thì tự hào ghê gớm lắm. “Bạn tui! Bạn tui đó!”Sẽ không có gi xảy ra nếu như không có việc Mắt Đen bỗng trở thành hotgirl, đi đâu người ta cũng xuýt xoa nhìn theo. Mấy đứa lớp dưới thì trầm trồ ngưỡng mộ, mấy anh lớp trên thì gửi thư làm quen tới tấp. Tan học bước ra cổng đã thấy có mấy người đứng chờ, sẵn sàng đẩy con gái ra rìa. Hẹn nhau cuối tuần đi coi phim mới, vậy mà tối thứ bảy Mắt Đen gửi tin nhắn thất hẹn. Đã vậy, 8/3, Mắt Đen lại quá trời hoa quà, cười sung sướng. Trong khi con gái chỉ có một bông hồng an ủi của tên lớp trưởng đặt vào hai mươi ba cái hộc bàn của hai mươi ba đứa con gái (trích từ quỹ lớp nữa chứ!) cộng với một bông hướng dương con trai tặng động viên với ý nghĩa “Luôn dõi theo bà!”. Ra về, Mắt Đen í ới gọi, con gái đã hậm hực bỏ ra tới cổng. Không muốn thú nhận mình ích kỷ chút nào, nhưng con gái có cảm giác như mình đang ganh tức…Tự nhiên con gái ước phải chi đừng có cuộc thi đó, hoặc là đứa nào khác như nhỏ Hột Mít hay nhỏ Kiến Lửa đoạt giải thay vì Mắt Đen thì mọi chuyện đâu có thế này. Đem cái suy nghĩ đó, con gái đến nhà tìm con trai. Con trai chăm chú nghe xong, cười hí hí. ”Con gái à, nếu thằng Kính Cận trong đội bóng của tui mà đoạt giải Qủa Bóng Vàng trong khi tui giật giải Ngồi Dự Bị lâu nhất, tui sẽ nghĩ là mình cần phải cố gắng hơn. Nếu như Mặt Mụn ôm điểm mười môn Toán còn tui thì chỉ có chín, tui sẽ nghĩ là do tui thiếu may mắn hơn, là nó ăn ở có đức hơn tui…”. Con gái nhăn mặt “Vô duyên, đâu liên quan gì?”“Nghĩa là, nếu việc gì không như mình mong muốn, thì hãy thay đổi cách nhìn nhận, như thế sẽ nhẹ nhàng hơn và dễ chịu hơn!”. Con gái mím môi, rồi tấm tức khóc, miệng méo xệch. Con trai chặc lưỡi “Bà này tự nhiên khóc, nhìn xấu ghê! Lau mặt đi, tui dẫn bà đi ăn kem nè”…Khi đưa con gái về trước cổng nhà, trước khi quay đi, con trai tự nhiên buông một câu bâng quơ. “Mắt Đen đoạt giải hoa khôi trong cuộc thi thanh lịch, nhưng nếu trường mình có tổ chức cuộc thi tìm người hát karaoke…to nhất, hay người ăn nhanh nhất thì Mắt Đen sẽ thua chỏng gọng thôi. Ai cũng có những điểm mạnh của mình, và có những người hâm mộ của riêng mình. Nếu tui mà có tổ chức cuộc thi Người dễ thương nhất thì chắc chắn bà sẽ thắng giải. Có thể thiên hạ sẽ phản đối, nhưng chỉ cần đoạt giải với riêng mình tui thôi là được rồi, phải không? ”Con gái cười, fanclub của con gái có con trai luôn trung thành, có ba có mẹ đầy yêu thương, có cô dạy Văn luôn tự hào về con gái, có nguyên một gia đình trẻ em ở bệnh viện Ung Bướu gần gũi mà con gái hay đến thăm, lại cả dì Tư bán xôi đầu hẻm lần nào cũng cho con gái một gói to sụ kèm theo câu động viên “Ăn nhiều học giỏi nha con!”. Tự nhiên thầm cảm ơn con trai nhiều nhiều lắm. rồi gửi cho Mắt Đen một tin nhắn rủ rê “Mắt Đen ơi, mai đi ăn há cảo nha, tui biết một quán ngon lắm…”
    ST

Chia sẻ trang này