1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

truyện ngắn: Trái tim nhảy điệu Flamenco

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi atula_tl, 22 Tháng mười một 2011.

  1. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    Oanh nhắn tin, pm liên tục mà hôk thấy tín hiệu trả lời từ Vũ. Vậy là nó giận rồi. Người đâu mà khó khăn vậy hôk bít. Hôm nay là ngày thứ 3 Vũ chính thức giận Oanh. Đụng mặt nhau cái rầm trong lớp, Oanh nhe ranh cười toe toét vậy mà Vũ ngoảnh mặt ngó lơ ( đau lòng wá đi) Oanh mua Dr.Thanh ướp đá cứng ngắc, áp vào mặt Vũ, nó cũng hôk thèm bực mình, không thèm “dí” Oanh chạy vòng quanh lớp như mọi khi. Khi giận người ta có sức mạnh ghê gớm thật, miễn nhiễm với nụ cười con gái xinh ơi là xinh, đá lạnh ngắc nữa chứ. Oanh hơi bùn chỉ mún bật khóc thôi.

    Oanh nằm dài ra giường, cạp trái bắp nóng hổi ngon lành. Oanh phát hiện ra rằng ăn bắp nếp một mình ngon phải bít, lâu rồi mới có cảm giác ăn cái jì trọn vẹn, không phải giành với Vũ. Không bít có phải tranh giành nhau từ bé đến giờ mà Vũ cứ cao mãi(1m75 rùi ), Oanh thì cứ bé tí ti.

    Oanh khẽ cười, nhìn lên trần nhà dán đầy hình cầu thủ đẹp trai, nổi nhất là Lee Nguyễn, không phải vì Oanh thík anh ấy đâu mà vì anh í rất giống Vũ (và là thần tượng của nó đấy), nhìn dẽ thương cực kì. Thằng ấy mê trai đẹp ngang ngửa Oanh, mà toàn là cầu thủ thôi, thík từ Beckham đến Lampard, Messi và anh Công Vinh nữa. Riết rồi Oanh cũng lậm luôn, mê đá banh từ Vũ. Hai đứa xem đá banh chung với ba Oanh mà toàn bình luận nhan sắc cầu thủ đến nổi ba lắc đầu ngao ngán: hai đứa này hôk phải fan chân chính.

    Lí do Vũ giận Oanh cũng hôk có jì to tát cho lắm. chuyện bắt đầu thế này:

    Một bữa con Ngân sau khi tỉnh tò với Vũ và bị chàng từ chối, thằng Vũ vẫn lặp lại câu tuyên bố xanh rờn ngày nào (sau 3 năm): nói hôk với con gái. Nó bảo vì hôk thík ai đẹp hơn nó, hôk thík ai nhõng nhẽo, hôk thík kẻ hay khóc, hôk thík ai điệu đà… Nó có hàng tá lí do để hôk thík con gái. Con Ngân tỉ tê tâm sự với Oanh và con Bích bằng cái giọng sầu thản hết chỗ nói. Chơi với Vũ 4 năm cấp hai đến giờ, Oanh đã nhiều lần chứng kiến cảnh này rồi, “trâu tìm cọc” rồi “trâu khóc hu hu” nên chán ngấy. ngồi nghe nó nói mà Oanh hút trà sữa rồn rột. con Bích hứ một tiếng dài rùi quay sang Oanh :

    - Bà thân với Vũ lắm phải hôk?

    - Uhm, là chiến hữu tốt, như Hermione với Harry vậy đó.

    - Vậy bà có biết nó đang wen ai hôk? Con Bích hỏi dồn.

    - Hình như là không, à, mà có, nó đang thík…Hoàng Anh.

    - Hả? Con Ngân với Bích tròn xoe mắt ngạc nhiên, mặt đầu tò mò.

    - Hoàng Anh…Gia Lai vì có anh Lee Nguyễn, hehehe.

    Biết bị Oanh lừa, con Ngân đánh vai Oanh cái chát.

    - Có khi nó thík mà bà hôk bít hôk?

    - Không Oanh sừng sỏ lại. Tui luôn luôn biết níu có. Chủ nhật nào cũng đi học thêm với tui, Valentine thì đi bán hoa (cũng ) với tui, 8/3 nấu ăn với mẹ tui. Chấm hết. Mọi sihn hoạt của nó điều như cũ, không thấy dấu hiệu bất thường. Có mỗi chuyện tui rủ nó đi học nhảy Flamenco 2 tuần/buổi thì nó hổng chịu, bảo là hôk thík…

    Con Bích đắc thắng:

    - Vậy tao kết luận nó có vấn đề về…… giới tính

    Ngân ôm mặt kêu gào thảm thiết:

    - Vậy là tao iu một thằng gay à .huhuhuh

    Rồi nó bắt đầu kể ra 1 đống lý lẽ bảo vệ cái kết luận chính xác đến từng centimet ấy, Oanh nào dám nói jì nữa đâu khi mà con Bích kết thúc bằng một câu lạnh sống lưng: Một thằng con trai 18 tuổi đầu không biết rung rinh trước con gái thì có nước là gay. Oanh lặng lẽ hút cho hết ly trà sữa. Bây giờ mà cãi lại, bảo vệ bạn hiền thì thế nào cũng bị con Bích “đập” cho một trận tả tơi, với lại quán đang đông người, con Bích lớn tiếng người ta nhìn vào, kì lém. Nghĩ vậy nên Oanh ngồi im re, hút cạn ly trà sữa mà vẫn hóp má hút tiếp.

    Tưởng vậy là xong rồi, ai dè con Bích đâu có chịu buông tha cho thằng Vũ, nó quyết tâm lật tẩy nghi can. Chiều thứ 7, hết tiết sinh hoạt, nó viết giấy bảo Vũ chờ nó ở nhà xe. Nó giở giọng ngọt xớt:

    - Vũ nè, tui với ông cũng thân mà sao ông nỡ giấu tui chuyện đó.

    - Chuyện jì. Vũ ngơ ngác.

    - Bây giờ trường mình đầy ra, chuyện đó đó.

    Vũ vẫn chưa hiểu: tui nào?

    Bích hết kiên nhẫn: Tụi mang vớ 7 màu, chạy vòng vòng khắp sân giờ ra chơi đó, hôn nhau chùn chụt ở cầu thang.

    Vũ quay mặt nhìn xung quanh, nhà xe vắng hoe chỉ lác đác vài đứa đang đẩy xe ra cổng sau.

    - Bà nghĩ tui vậy hả? Vũ gặng, hàm nó bạnh ra đôi chút.

    Con Bích vẫn không tỏ thái độ jì cảm thông.

    Vũ bực bội:

    - Bà muốn nghĩ jì thì nghĩ. Mệt wá, tránh ra cho tui về.

    Con Bích níu giỏ xe, kiên quyết:

    -Không chỉ mình tui nghĩ đâu.

    Nó cũng đang tức, bực bội với thái độ của Vũ, chu môi định mắng té tát vô mặt Vũ thì Oanh lù lù xuất hiện. Con Bích kiếm được cớ, chỉ đích danh Oanh :

    - Đó, con Oanh cũng công nhận vậy nữa đó.

    Oanh đứng lại ngẩn ngơ, mắt tròn xoe ngơ ngác. Mặt Vũ đanh lại, nhìn Oanh với ánh mắt đau đớn, mặt đỏ bừng chuyển sang tím ngắt (đây là nỗi đau huynh đệ tương tàn). Vũ lủi thẳng xe vô con Bích làm cho nó phải né sang một bên, con Bích chửi rủa um sùm.

    Oanh vẫn ngây thơ như bò đeo nơ, không hiểu mô tê jì hết, tự nhiên bị chỉ vô mặt rồi nói jì đó. Vũ đùng đùng bỏ đi. Sao vậy trời. Oanh kéo tay Vũ lại, Vũ giật phắt tay ra, không nói không rằng bước đi.

    Trời ơi thật sự Oanh không hiếu nổi. Oanh buồn và nhớ thằng bạn wá. Săm soi giới tính bạn bè là hôk đúng. Cho dù Vũ là “như thế” hay không là như thế thì Oanh vẫn chơi với nó như xưa, cái chuyện cỏn con đó thì hôk wan trọng, bạn bè là mãi mãi. Nó lăn wa lăn lại trên giường.

    8h30, Oanh đẩy con Martin ra cổng, bà nội gọi theo:

    - Con gái con đứa đi đâu ban đêm…

    - Tám giờ rữa thôi mà, con về liền.

    Oanh đạp hộc tốc sanh nhà Vũ, không bít mệt là jì. Đến nơi thì nhà Vũ khoá cửa trong, khổ nỗi là nhà hôk có chuông. Oanh lại wên mang theo di động, chỉ bít đứng ngoài gào:

    - Vũ ơi, Vũ ơi. Cứ đứng la làng như thế này thì Oanh bị đội dân phòng “hốt” wá.

    Oanh đứng muốn khóc, đập cổng rầm rầm, bỗng ước jì nhà Vũ nuôi một con chó. Oanh gục mặt vô cổng, khóc huhu.

    Oanh đẩy xe xuống đường, lầm lũi đạp về, mặt nhoè nước hôk thèm lau, Oanh đạp mãi, nguyền rủa Vũ, nguyện ghét nó suốt đời.

    - Con gái mà đi đêm hôk sợ ma hả.

    Tiếng thằng Vũ sau lưng. Oanh hôk thèm way lại (giận rồi, way lại cho nó thấy mặt mình đẫm nước hả.)

    Vũ hét to:

    - Dừng lại coi, con nhỏ này, tao mệt wá òi.

    Oanh thắng xe cái két, thì ra nãy giờ Vũ chạy bộ theo. Oanh phì cười. Thằng bạn mặt đằm đìa mồ hôi, cái ào thun mỏng te dính sát vào người. Tự dưng thấy mình sao ác wá, tội nghiệp Vũ wá.

    - Mày hết giận tao rồi hả?

    - Không

    Thằng Vũ làm mặt lạnh. Chỉ thấy mày tội nghiệp wá đi. Mày la lối om sòm làm hàng xóm điện thoại méc nhà tao nên ba tao bắt tao ra xử mày nè. Nói rồi Vũ bật cười, khoe hai cái răng khểnh như răng nanh. Hai đứa đẩy xe trên đường, lòng Oanh tự dưng muốn hỏi Vũ cái câu ấy, cái nguyên nhân chính khiến Oanh đến, Vũ nhìn Oanh thấu hiểu:

    - Mày có nghĩ tao là như vậy hôk?

    - Không – Oanh la to- Mày thế nào thì tao cũng vẫn như vậy thôi, nhưng …tất nhiên là…Oanh nhăn nhó, mặt mũi đau khổ tội ơi là tội.

    Vũ chạm vào giọt nước mắt nóng bỏng vừa rơi khỏi má Oanh, cười cười:

    -Tao thík con gái mà, con gái 100%, thík 2 năm rồi, thík ơi là thík.

    Mắt Oanh ráo hoảnh khi nghe thằng bạn chia sẻ, nó nổi máu tò mò :

    -Sao tao hôk bít, Oanh đánh lưng thằng bạn cái chát, mày là thằng xấu xa, soa hôk kể tao nghe từ đầu. Hai đứa dí nhau chạy đến tận ngã tư. Vũ đứng dưới đèn đường giơ hai tay đầu hàng.

    - Thôi tao đưa mày về, tối rồi. Mai tao wa chở mày đi học.

    Oanh lại cười. Đi với Vũ lúc nào cũng vui thật. Oanh tót lên xe, ngồi một bên, ôm eo thằng bạn.

    - Buông con ra bà nội, người ta nhìn tội nghiệp con.

    Oanh nhéo hông thằng bạn. Con bình thường là nội vui rồi, mà phải mau khai con nhỏ kia cho nội nghe đó nhe.

    Vũ mỉnm cười. Oanh dễ thường đến thế, qan trọng với Vũ đến thế thì làm sao Vũ giận cho được.

    Vũ mỉm cưới mơ màng hình dung vẻ mặt của “nội”, một ngày nào đó, lúc nghe “con” tỏ tình. Chời chời, coi bộ “bà nội” bối rối đỏ bừng hai má như trái bồ wân, là con tin nhảy tưng tưng như điệu Flamenco. Quên, chưa nói với Oanh sau khi tìm hiểu, Vũ thấy mê điệu nhảy tràn ngập sức sống này rồi đó!

Chia sẻ trang này