1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

[Truyện Ngắn] XIN LỖI! ANH YÊU EM...

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi vanbinh_21, 6 Tháng hai 2012.

  1. vanbinh_21 <marquee><b><i>--- waiting for you... mãi chờ em..

    Số bài viết: 2,077
    Đã được thích: 52
    Điểm thành tích: 48


    Năm đó, cậu ta 17 tuổi, còn cô gái 16 tuổi. Họ cùng học chung một ngôi trường, cùng một lớp học.

    Cậu là một anh chàng phá phách, suốt ngày nhàn rỗi. Cô là phần tử ham học trong lớp, thành tích ưu tú, thi cử luôn xếp vào top 5 người. Cậu ta cũng khá đẹp trai, tuy nhiên học tập không tốt lắm, nhưng lại rất thông minh. Cô ấy rất đáng yêu, nhiều người mến, trong lớp lại có rất nhiều người để ý.

    Họ là bạn bè, nhưng cậu ta thích cô gái, cậu không hiểu được cảm giác của mình đối với cô ấy, chỉ là bất chợt muốn nhìn thấy cô , vừa mới gặp đây thôi, nhưng lại không ngừng nghĩ về cô; Thường vô duyên vô cớ đăng nhập vào QQ, nhìn chăm chăm vào cái biểu tượng QQ đang off của cô gái, rồi nhấn nút thoát; Bắt đầu nhìn thấy cô gái nhưng lại không dám bắt chuyện hoặc không biết nên nói gì nữa;

    Cô gái buồn, cậu ta cũng sẽ buồn; Cô gái vui, cậu ta cũng vì thế mà vui. không lẽ cậu đã yêu cô gái đó rồi ưh………..

    Cô gái phát hiện hành động khác thường của cậu trai , nhưng cô không hiểu cậu ấy đang nghĩ gì, cứ ngỡ nhà của cậu trai xảy ra chuyện gì mới tỏ ra như thế, qua một thời gian thì sẽ khác thôi…….

    Càng về lâu, cậu trai càng phát hiện mình đã yêu cô gái, vào học không nhịn được phải quay đầu lại nhìn cô gái, hầu như nó đã thành thói quen trong cuộc sống của cậu vậy. Cô gái vẫn không hiểu được, cứ mỗi lần hỏi chuyện cậu, cậu ta chỉ hướng mắt ra ngoài nhìn xa xa, đáy mắt thoáng hiện vẻ thất vọng, trong lòng cứ mãi âm ỉ vô số lần nói lên câu “tôi thích em” , tiếc rằng cô gái không nghe được.

    Vào một đêm, cậu ta và một người bạn trong lớp đang gọi điện thoại, vô tình biết được số điện thoại của cô gái, cậu ta rất hứng khởi, nói qua loa vài câu rồi cúp máy ngay, ngay sau đó liền gọi cho cô ấy…..

    “Alo ?”

    “……………………..”

    Cậu nghe thấy giọng của cô ấy, đột nhiên quên mất phải nói cái gì.

    “Ai vậy ?”

    “Cậu đoán đi ?”

    Cô gái nói tên của một người con trai trong lớp học, cậu ta rất thất vọng vì cô gái không đoán ra là cậu.

    “Haha…….. sao mới đoán mà đã đoán đúng rồi !”

    Cậu ta muốn mượn tên người bạn đó để dò thám trong lòng cô gái thật ra có để ý đối tượng nào hay không.

    “Hì…….. Có chuyện gì không hả ?”

    “Mình……… mình………”

    “Gì hả ?”

    “uhm……. mình”

    “Cậu sao vậy ?”

    “Mình thích cậu, cậu có thể làm bạn gái của mình hay không ?”

    “Hả ?”

    “Mình nghiêm túc đó.

    “…………..”

    “Được không hả ?”

    “Hãy cho mình suy nghĩ chút đã.”

    “OK, lát nữa mình sẽ gọi lại cho cậu.”

    “uhm……..”

    Mười phút sau cậu ta gọi lại cho cô gái.

    “Hi, cậu suy nghĩ đến đâu rồi ?”

    “Mình nghĩ tốt nhất chúng ta hãy là bạn.”

    “Thật không thể chấp nhận mình ưh ?”

    “…………….”

    “Vậy được rồi, chúng ta hãy là bạn vậy, mình cúp máy đây.”

    Cô gái nằm trên giường, nghĩ lại mình cự tuyệt người con trai ấy, cậu ta nhất định sẽ rất buồn, đêm đó cô ngủ không được.

    Còn khi ấy, cậu ta không biết rằng, mình muốn biết trong lòng người con gái thích ai, lại lấy chuyện ấy đùa vui quá chớn.

    Ngày hôm sau, cậu ta lên lớp học như thường lệ. Lúc tan học, cô gái đột nhiên nhào tới chỗ ngồi của cậu ta với vẻ mặt đỏ ngầu, đá thật mạnh vào gốc ghế của cậu ta . “Cậu cảm thấy như vậy vui lắm àh ?” Thì ra cô gái thông qua những người bạn mà biết được số điện thoại của cậu ta, và biết được hết tất cả………

    Cậu ngồi lặng trên ghế, đôi mắt vô thần, cậu biết mình đã làm sai, đùa vui quá chớn rồi, Nhưng, đã quá muộn. Cô gái giận, chỉ vì cậu nói dối cô ấy, cô gái đã vì thế mà khóc nhiều lần.

    Mấy ngày rồi, cô gái không nói chuyện với cậu, một câu trách móc cũng không. Xem ra, cô gái thật sự đã bị tổn thương, sự tổn thương rất là nặng.

    Cậu ta thất thần và cứ luôn tự trách mình, muốn gọi điện cho cô gái, nhưng cô ấy không bắt máy. Cậu ta gửi tin nhắn cho cô.

    “Xin lỗi, mình không cố ý đâu, thật đó, cho mình xin lỗi nhé, có thể tha thứ cho mình được không ?”

    Cô gái không trả lời, cậu không nản chí, gửi tiếp một dòng tin nhắn cho cô ấy.

    “Mình biết cậu rất là giận, đừng vì thế mà bỏ mặc mình. Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, hãy tha thứ cho mình nhé !”

    Cậu ta nóng ruột đợi chờ. Rất lâu sau đó, chuông điện thoại reo lên, cậu ta mừng như điên cầm điện thoại lên, quả nhiên là cô ấy.

    “Nếu như một lời xin lỗi thì cần đến cảnh sát làm gì nữa hả ? Ai cũng có thể giết người trước, rồi nói lời xin lỗi với người ta ưh ! Vì vậy, lời xin lỗi của cậu mình không chấp nhận, chỉ là không muốn nói chuyện với cậu thôi!”
    Cậu ta rất vui, dù cho cô gái không tha thứ cho cậu, chí ít cô gái đã quan tâm đến mình.

    Từ buổi đó, ngày nào cậu cũng gửi một tin nhắn cho cô, hy vọng cô có thể tha thứ cho cậu. Không cần biết cô gái có trả lời hay không, cậu cũng luôn kiên trì. Còn cô gái ngày nào cũng nhận được một tin nhắn, đó là do cậu ta gửi lại, dù cho hoàn cảnh nào cũng không thay đổi.

    Hai tháng trôi qua, dần dần đã trở thành thói quen trong cuộc sống của cô gái, đó là thói quen mỗi ngày nhận một dòng tin nhắn với lời nhắn xin lỗi và mong tha thứ của cậu ấy. Cũng có thể nói rằng, cô gái đã có thói quen có cậu ấy chăng……..

    Vào một ngày nọ, cậu trai không đến lớp, cậu ta xin nghĩ, nhưng cô gái vẫn nhận được tin nhắn do cậu gửi đến. Vì thế cô gái không nghĩ nhiều đến việc đó. Nhưng cứ liên tiếp thế, cậu ta đã không đến lớp hai tuần rồi, cô gái phát hiện những ngày không có mặt cậu, rất tẻ nhạt, như thể cả thế giới mất đi màu sắc vậy, cho dù đều đều ngày nào cũng nhận được tin nhắn của cậu, không nhìn thấy cậu, trái tim như rất cô đơn rất trống vắng. Cô liền gọi điện cho cậu ta, nhưng không ai bắt máy, ngay sau đó cô liền gửi tin nhắn cho cậu ấy.

    “Cậu đang ở đâu ? Cậu sao vậy ? Tại sao không đến lớp hả ?”

    Cậu ta rất lâu vẫn không trả lời, cô giờ mới biết rằng chờ đợi tin nhắn là cần phải có dũng khí và sự nhẫn nại rất lớn. Từ lúc trước đến giờ, ngày nào cô cũng nhận tin nhắn của cậu mà không có một lần nào trả lời cả, cũng không khó đoán được, ngày nào cậu ta cũng ngốc nghếch chờ đợi dòng tin nhắn hồi âm của cô……

    Đến tối, cuối cùng cô gái đã nhận được tin nhắn của cậu ta : “Xin lỗi, đã bắt cậu đợi lâu giờ mới trả lời tin nhắn, chắc cậu đợi lâu lắm rồi phải không hả? Xin lỗi nhé, gần đây nhà mình phát sinh một số chuyện, nên không thể đến lớp. Sức khỏe tốt chứ hả ? Nhớ cậu thật……….. ” Cô gái rơi nước mắt, cô không hiểu vì sao mình lại khóc, vì ai mà khóc, chỉ là tự nhiên muốn khóc đấy thôi, vì có một người con trai đối xử với cô như thế!

    Mười ngày lại trôi qua, trong mười ngày ấy không có cậu ấy. Cuối cùng cô gái nhịn không được phải đi kiếm cậu ta, vì cô biết, mình đã yêu cậu ấy rồi !  
    Cô gái vội vã đi kiếm cậu ta. Nơi cậu ấy thích nhất; Địa điểm cậu ta thường hay tới mỗi khi buồn; tiệm internet cậu thường hay lui tới; địa phận bí mật của cậu ta; những nơi có thể đến được cô gái đều không bỏ qua, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của cậu ta đâu, cô gái cảm giác trong lòng có điều gì đó bất ổn.

    Một người bạn nói với cô gái biết, cậu ta có một cô em gái đang học cùng trường. Không lâu sau, cô gái đã tìm được em gái của cậu ấy. Hỏi đến cậu ta, em gái cậu ấy nghẹn ngào khóc, nói sẽ dẫn cô gái về nhà thì sẽ biết rõ mọi chuyện. Cô gái theo cô bé về đến nhà cậu ta, bước vào phòng của cậu ấy, cô bé chỉ vào một lá thư đang để trên bàn học, sau đó từ trong cặp lấy ra một chiếc điện thoại : “Còn cái này, giờ giao hết cho chị”. Nói xong, cô bé lẳng lặng rời khỏi phòng……..

    Cô gái bước đến gần chiếc bàn, rung rẩy mở lá thư ra xem.

    “Xin lỗi, sau này không thể ở bên cạnh cậu được rồi ! Những ngày không đi học, mình không khỏe lắm, đi bệnh viện kiểm tra bác sĩ nói chỉ còn sống được một tháng. Thật có lỗi cái ngày cậu gửi tin nhắn cho mình rất lâu mới trả lời. Thật ra cậu vừa mới gửi tới là mình đã thấy rồi, chỉ vì mình phát hiện ngày thường có thể thoải mái nhấn nút điện thoại giờ lại trở nên khó khăn đến thế với mình. Mình đã phí thời gian rất lâu sau đó cuối cùng mới hoàn thành xong……… Xin lỗi nhé……

    Cũng may cậu không tha thứ cho mình, nếu không……. Haha……. Nhưng thôi không còn quan trọng nữa.

    Mình nhờ em gái mình mỗi ngày gửi đến cậu một dòng tin nhắn khi mình ra đi, về tin nhắn, mình đã nhắn sẵn hết rồi, đề phòng bất trắc đó mà…. Hihi…..

    Hãy hứa với mình là không được buồn! Những ngày không có mình, cậu phải vui vẻ đó!

    Thật ra, mình yêu thầm cậu lâu lắm rồi, không nói cho cậu biết thôi…….. Tiếc rằng chưa thể nói thành lời, đã khiến cậu giận rồi ! Và một khi phạm lỗi thì chỉ có chết!

    Xin lỗi nhé, chuyện đó mình thật sự không phải cố ý đâu, mình chỉ muốn biết cậu thích ai, vì…… mình thích cậu.

    Hihi……… Những điều đó không còn quan trọng nữa rồi. Cậu đó, nhất định phải chú ý đến sức khỏe, trời lạnh phải mặc thêm áo vào………………………..
    ………………………………………………….”

    Mở chiếc điện thoại ra, cô gái mở hộp thư nháp ra xem, trong đó lưu trữ tất cả 435 dòng tin nhắn, tất cả dùng để chuẩn bị gửi cho cô gái.

    Cô gái lặng người đi và ngã phịch xuống đất, đau khổ không cất thành tiếng……….

    Vì…….. hai tháng là 61 ngày, cũng là 61 dòng tin nhắn, cộng thêm hai tuần là 14 dòng tin nhắn; cộng tiếp 10 tin nhắn của 10 ngày không có mặt; sau cùng cộng thêm 435 dòng tin nhắn trong hộp thư nháp. Thì là …….

    61 + 14 + 10 + 435 = 520 = (ANH YÊU EM)

    p/s: lâu quá ko post bài :)

  2. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  3. vanbinh_21 <marquee><b><i>--- waiting for you... mãi chờ em..

    Số bài viết: 2,077
    Đã được thích: 52
    Điểm thành tích: 48
    Nó là cách đọc hài âm (âm na ná) trong tiếng phổ thông Trung Quốc. 520 đọc là "wu er ling" nghe na ná như "wo ai ni" = Anh yêu em hoặc em yêu anh.

    p/s: google ra đó :)
    còn nhiều số hay hơn nữa kìa
  4. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  5. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    đọc cái này để hỉu hơn nghen
    “Anh nhắn cho em một tin nhắn, trong đó chỉ vỏn vẹn một dãy số 5841314520. Em thắc mắc không hiểu anh muốn nhắn nhủ gì. Câu chuyện này sẽ thay cho lời giải thích..."

    Mùa đông năm đó, có một người tìm tới một trường mỹ thuật ở Thượng Hải để tham gia một khoá bồi dưỡng về kỹ thuật làm tranh sơn dầu. Đi tìm sự lãng mạn ở một thành phố lãng mạn – dó chính là động lực thôi thúc tôi đến Thượng Hải.

    Để có thêm tiền chi phí cho cuộc sống và học tập, tôi tìm được việc làm thêm ở một công ty kinh doanh dịch vụ internet. Ban đầu thì chỉ làm những việc lặt vặt, dần dần nhờ vào vốn kiến thức sẵn có và trình độ của mình, tôi cũng trở thành một biên tập viên. Trước đây, tôi sống trong ký túc xá – một căn phòng vừa đông vừa chật. Sau khi có việc làm, có chút dư dả, thế là không đơi phải đuổi, tôi liền thuê một căn phòng ở rất xa trường, mỗi sáng ngủ dậy có thể hoan hỉ tự do hít thở không khí trong lành.



    Thế nhưng, tự do bao giờ cũng có cái giá của nó, buổi tối mất ngủ vì công việc ở công ty, sáng dậy lại vội vàng đi học trên chuyến xe buýt đầu tiên. Mất ngủ nghiêm trọng đã làm cho tôi mất hẳn nét tươi tắn của tuổi thanh xuân. Dần dần, việc hoan hỉ sau mỗi sáng thức dậy được thay thế bằng việc ngủ gật trên xe buýt, cũng vì ngủ gật mà tôi thường xuyên bị đi quá bến. Tôi còn nhớ dạo đó ở lớp có một cô gái rất xinh, duyên dáng đến làm người mẫu vẽ, mỗi lần tôi đến muộn, mở cửa vào phòng, mang theo những luồng gió lạnh làm cho cô ta rét run lên. Nhìn ánh mắt giận dữ của cô ta, tôi cũng tự giận mình làm sao trên xe buýt lại có thể say đến như vậy.

    Tôi cũng không nhớ từ bao giờ, cái ghế vẫn thường để trống cạnh chỗ tôi ngồi nay đã có một nam thanh niên ngồi vào đó, hình như anh ta lên sau tôi mấy bến, và ngày nào cũng đi chuyến đầu tiên. Cũng không biết từ bao giờ, anh ta trở thành người đảm nhận trách nhiệm đánh thức tôi. “Cô gái, tỉnh dậy đi, đến bến rồi đó”. Cứ như vậy, anh ta nhẹ nhàng thì thầm bên tai tôi, còn tôi thì toàn là trong mơ màng gà gật nên cũng quên mất là nhìn kỹ xem dung nhan anh ta ra sao.

    Có một hôm, trước khi lên xe tôi mua một tờ “Tân dân buổi tối”, định là xem rồi đợi anh ta đến, trong trạng thái tỉnh táo sẽ nói lời cảm ơn anh ta. Thế nhưng cứ vừa cầm tờ báo định đọc là hai mắt tôi cứ muốn díp vào khong cưỡng lại được, thế là tôi lại ngủ. Lúc anh ta lên xe thì tờ báo đang che trên mặt tôi, tôi lơ mơ thấy anh ta nhẹ nhàng lấy tờ báo ra rồi khe khẽ giở xem. Bất giác một làn gió nhẹ thoảng qua, mùi mực in và tiếng sột soạt giở báo như bao trùm quanh tôi, trong trạng thái mơ màng, tôi có cảm giác vô cùng dễ chịu, tưởng như mình đã ngủ được mấy trăm năm vậy. Sắp tới bến, anh ta quen lệ cúi xuống khẽ gọi tôi tỉnh dậy, tôi mở mắt thấy anh ta đang nhìn tôi, rất gần, ánh mắt trong veo nhấp nháy như đang cười. Tự dưng trong đầu tôi chợt nhớ đến câu chuyện “Người đẹp ngủ”, nghĩ mình là nàng công chúa đang ngủ, còn anh ta…, thế là tôi đỏ bừng mặt tự mắng mình một câu: “Thần kinh!”, rồi cầm tờ báo xuống xe. Lúc ra đến cửa xe, bất giác tôi ngoái đầu lại, hay là mình nhầm? Trong đôi mắt đó dường như đang ẩn chứa một điều gì đó, nét thân thiện, tươi cười như toát ra một niềm hy vọng đang trào dâng
    · Cuộc sống cứ bình yên trôi qua như vậy. Cho đến một hôm, công ty giao cho tôi chịu trách nhiệm biên tập phần văn học trên mạng. Tôi hăm hở tìm, tham khảo những bài viết của cộng tác viên gửi đến. Bất ngờ, tôi bị thu hút bởi một bài viết vừa thoáng xem qua có tên “Người đẹp ngủ của tôi”, một chút tò mò đã thôi thúc tôi đọc bài viết đó, từng chữ, từng chữ...

    “Ngắm nhìn cô ấy hơn một giờ đồng hồ, đó là những giây phút hạnh phúc nhất trong ngày của tôi. Tôi nghĩ tôi đã yêu cô ấy… Hàng ngày chúng tôi đều gặp nhau trên xe buýt, mỗi ngày tôi đều được. Trên xe cô ấy luôn luôn ngủ, vì vậy tôi nghĩ cô ấy sẽ không nhớ dung mạo của tôi, còn tôi, trong những cơ hội gặp mặt đó tôi đều nhớ rõ hình dáng, từng cử chỉ của cô ấy. Ấn tượng của tôi về cô ấy vô cùng thanh khiết, trong trắng, trong trắng đến nỗi không thể diễn tả bằng ngôn ngữ, tôi chỉ có thể nói: trong lúc cô ấy ngủ, cô ấy là Người đẹp ngủ của tôi… Có một lần, trong lúc ngủ say, cô ấy đã dựa đầu vào vai tôi, những sợi tóc của cô ấy vương vào mặt tôi và tôi sẽ nhớ mãi cái cảm giác ngọt ngào ấy. Những câu chuyện như vậy giữa chúng tôi thì nhiều, nhưng tôi lai không dám nói với cô ấy một câu nào khác ngoài những câu gọi đánh thức cô ấy tỉnh dậy, sau đó cô ấy đi và tôi lại chờ đợi một cuộc gặp gỡ ngày hôm sau… Tôi không biết làm thế nào để được gần cô ấy hơn, bởi tôi sợ cô ấy sẽ coi thường tôi là một người nhạt nhẽo, mất lịch sự, nhưng tôi lại không có cách nào ngăn được mong muốn có được mối quan hệ tốt đẹp với cô ấy.



    Còn nhớ cô ấy đã từng đọc “Tân dân buổi tối”, lại nghe nói lần này sẽ tuyển chọn một số bài viết hay để đưa lên mạng và đăng trên “Tân dân buổi tối”, vì vậy với một chút hy vọng cô ấy có thể đọc được điều tôi muốn nói với cô ấy, như thế là đã có hy vọng, đã có lý do”. Khi đọc đến hai câu đó, tôi thật sự bị sốc bởi ngạc nhiên, dường như không thể tin được, tôi tự hỏi chính mình: Phải chăng là anh ta, là anh ta thật sao? Đây có phải là linh ứng chăng, anh ấy cũng nói tôi là Người đẹp ngủ của anh ấy. Thế nhưng câu cuối cùng chỉ vẻn vẹn có mấy chữ, anh ta kêu lên một cách hạnh phúc thì lại dập tắt niềm hạnh phúc vừa nhen nhóm trong tôi. Anh ta viết “Tình yêu trên xe buýt của tôi, 520”, mà tôi hàng ngày lại đi chuyến xe 47. 47 trừ 520 đáp số là một số âm, tại sao từ những tình tiết nhỏ lại đúng như thế, nhưng kết quả lại khác xa như vậy?

    Khoá bồi dưỡng đã sắp kết thúc, tác phẩm tốt nghiệp của tôi là bức tranh “Người đẹp ngủ không muốn thức dậy”. Cô gái ngủ với nét buồn man mác không muốn tỉnh dậy, vĩnh viễn như vậy để trong giấc mơ có thể thấy được tất cả những gì đẹp đẽ nhất, không bao giờ mở mắt để không phải đối mặt với sự thất vọng. Tôi đã dùng bức tranh để minh hoạ cho bài viết đó đăng trên “Tân dân buổi tối”. Sau đó thu dọn đồ đạc, rời Thượng Hải, rời xa giấc mơ ảo tưởng.

    Tôi cũng không nhớ sau đó bao lâu thì tôi quen bạn trai của tôi bây giờ, anh ấy là một người mạnh mẽ. Tôi cần ở anh đức tính dám làm, dám chịu và tôi cảm động bởi tình cảm chân thành, thẳng thắn ở anh.

    Hôm đó là ngày lễ Tình yêu, anh nhắn vào máy nhắn tin của tôi một dãy số kỳ lạ: 5841314520. Đây không phải là số máy nhắn, cũng không phải là số di động, tôi nghĩ nửa ngày vẫn không hiểu những số đó có ý nghĩa gì bèn cầm đi hỏi đồng nghiệp trong công ty. Cuối cùng, cũng có một cô gái trẻ tìm ra đáp án: “ Đây là một câu nói lái rất hay mà: 584 là “anh xin thề”, 1314 là “suốt đời”, 520 là “anh yêu em”!.

    520… 520… Tự dưng tôi có cảm giác những chữ số này rất quen, đã từng nhìn thấy ở đâu đó, ở đâu vậy nhỉ? Kí ức chợt hiện về và tất cả đã rõ ràng, chỉ có điều đã quá muộn.

    Thực ra, có thể vẫn chưa muộn, trong trái tim của “Người đẹp ngủ” cuối cùng cũng có hy vọng, cuối cùng cô gái đó cũng thức dậy và chỉ cần cô ấy thức dậy, nhất định cô ấy sẽ không còn thấy thất vọng.

    Cách nói lái của dãy số 5841314520 có nghĩa: Trong tiếng Hán cách phát âm của 584 (wu ba si)gần với cách phát âm của câu “anh xin thề” (wo fa shi)tương tự như vậy 1314 (yi san yi si) phát âm giống “suốt đời” (yi sheng yi shi); 520 (wu er ling) phátâm gần giống câu “anh yêu em” (wo ai ni).


Chia sẻ trang này