1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

truyện ngắn: Yêu trọn một đời

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi atula_tl, 3 Tháng ba 2012.

  1. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    Năm ấy, cô mười sáu tuổi, lần đầu thích một
    chàng trai. Anh không cao lắm, nho nhã thư
    sinh nhưng lại thích chơi đá bóng, có một
    giọng nói rất trầm, thành tích học tập tốt,
    thường đứng nhất trong lớp.
    Cô thường xuyên gặp anh trên đường, chào
    hỏi một tiếng cũng vui sướng cả ngày trời,
    tan học rồi cũng không về nhà mà đến sân
    vận động chạy chầm chậm từng vòng từng
    vòng… chỉ để nhìn anh đá bóng.
    Cô còn học cả cách xếp sao may mắn, mỗi
    ngày viết một câu cô muốn nói với anh lên
    một mảnh giấy, gấp thành một ngôi sao may
    mắn nho nhỏ, vui sướng đặt vào trong một
    chiếc lọ to.
    Cô thường nhìn anh và nghĩ, một chàng trai
    như anh, chắc sẽ thích một cô gái dịu dàng
    ân cần chăng, đó là cô gái có mái tóc dài đen
    nhánh, một đôi mắt long lanh, lúc vui vẻ sẽ
    mím môi cười nhẹ nhàng. Tóc của cô rất đen
    nhưng lại chỉ ngắn đến vành tai, cô có một
    đôi mắt to nhưng mỗi khi cười sẽ híp lại
    thành một đường chỉ.
    Cô vẫn soi mình vào gương thầm nghĩ, nếu
    một ngày nào đó cô trở thành mẫu người con
    gái ấy, có khi nào anh sẽ thích cô? Nhưng
    nghĩ thì nghĩ thế thôi, mỗi tháng cô vẫn chạy
    ra tiệm cắt tóc để xén gọn mái tóc vừa hơi
    hơi dài ra của mình lên đến mang tai, vẫn
    cười ha ha thật to mỗi khi gặp chuyện vui,
    đến nỗi đôi mắt to híp lại thành một đường
    nhỏ.
    Năm mười chín tuổi, cô thi đậu vào một
    trường đại học tầm tầm bậc trung. Anh phát
    huy khả năng của mình, đậu vào một trường
    đại học nổi tiếng ở một thành phố khác. Khi
    cô ngồi trên tàu hỏa rời khỏi thành phố nhỏ
    đã nuôi nấng cô từ thuở mới lọt lòng này,
    tràn ngập trong đầu là những hồi ức nhỏ
    nhoi của cô và anh.
    Cuộc sống đại học đã mở màn bằng mười
    mấy ngày tập huấn quân sự gian khổ. Buổi tối
    trước khi ngủ, những bạn gái khác đều trốn
    trong chăn lén lút gọi điện thoại về tâm sự kể
    lể với bạn trai, còn cô đã mấy lần bấm xong
    dãy số quen thuộc nhưng cuối cùng cũng
    không nhấn nút gọi.
    Mười mấy năm rồi, cô mới biết được lần đầu
    thế nào gọi là nhớ nhung, thì ra, nhớ nhung
    là một loại sức mạnh khiến con người có thể
    vô ý rơi nước mắt lúc nào không hay.
    Cuộc sống bốn năm trong trường đại học
    cũng không quá dài, một cô gái dễ thương
    hoạt bát như cô không thiếu những kẻ theo
    đuổi, nhưng cô vẫn lựa chọn độc thân. Nhiều
    người tò mò hỏi cô vì sao, cô luôn mỉm cười
    nhẹ nhàng, đáp:
    “Học tập là quan trọng mà”.
    Quả thực cô cũng rất cố gắng học tập, chỉ để
    thi đỗ nghiên cứu sinh trường anh.
    Trong bốn năm, mái tóc cô không ngừng dài
    thêm, cô cũng không cắt ngắn đi nữa. Có một
    lần khi họp lớp cũ, mọi người thấy cô thì đều
    choáng váng, một mái tóc dài suôn thẳng đen
    nhánh, một đôi mắt to long lanh với màu kẻ
    mắt thật đẹp khiến đôi mắt ấy càng thêm sinh
    động, làn da trắng hồng, luôn mím môi cười
    khẽ, không ai nhận ra cô bé lém lỉnh ngày xưa
    nữa.
    Lúc anh nhìn thấy cô cũng không khỏi rung
    động, nhưng khi ấy tay anh đang vòng quanh
    chiếc eo thon của một người con gái khác. Cô
    nhìn thấy cô gái dịu dàng xinh đẹp hơn mình
    bên cạnh anh, nhưng che giấu rất giỏi sự hụt
    hẫng trong lòng, chỉ cười nhẹ với anh, nói:
    “Lâu quá không gặp”.
    Hai mươi hai tuổi, cô đậu vào nghiên cứu sinh
    trường anh với thành tích cao nhất. Anh
    không tiếp tục học lên mà vào một công ty
    nước ngoài, công việc xuất sắc, lương mỗi
    năm nhanh chóng tiến đến bảng sáu người
    cao nhất.
    Cô tiếp tục trải qua cuộc sống học sinh đơn
    điệu thậm chí héo mòn, vẫn sống độc thân.
    Một lần nghỉ phép về nhà, vừa vào đến nơi thì
    mẹ cô đã kéo sang một bên, lo lắng xót
    thương
    “Con gái à, học là việc tốt. Nhưng phụ nữ luôn
    phải cưới chồng sinh con, đó mới là đúng
    đắn”.
    Cô gật đầu, bước vào phòng sắp xếp đồ đạc
    mang về. Lấy chiếc lọ to đựng đầy những ngôi
    sao may mắn ra trước hết, đặt trên giá sách.
    Trên giá là một dãy những chiếc lọ đựng sao,
    đều đầy ắp, vừa đúng sáu bình.
    Hai mươi lăm tuổi, với học vị thạc sĩ của một
    trường đại học danh tiếng và bảng thành tích
    ưu tú, cô nhanh chóng tìm được một công
    việc tốt, lương tháng trên vạn tệ. Lúc ấy anh
    đã tự mở công ty riêng, làm ăn rất thuận lợi.
    Khi chi nhánh công ty thứ ba được khai
    trương, anh kết hôn với thiên kim tiểu thư
    của phó thị trưởng, song hỷ lâm môn.
    Cô xuất hiện trong buổi hôn lễ linh đình ấy,
    nghe thấy người cạnh bên nhắc đến chú rể
    tuổi trẻ tài cao, cô dâu gia thế hơn người, vừa
    du học về, tướng mạo như hoa, đúng là một
    đôi trai tài gái sắc.
    Cô ngắm nụ cười phơi phới mãn nguyện của
    anh, trong lòng chợt dậy lên một cảm giác
    hạnh phúc, một cảm giác thật kỳ lạ, như thể
    cô gái đang nở nụ cười tươi như hoa đứng
    bên cạnh anh chính là cô vậy.
    Hai mươi sáu tuổi, cô kết hôn với một đồng
    nghiệp trong công ty, từ khi quen nhau đến
    khi kết hôn không đến nửa năm, ngắn ngủi
    đến mức cô không biết hai người có yêu
    nhau hay không.
    Hôn lễ của họ tổ chức rất đơn giản dưới sự
    yêu cầu kiên quyết của cô, chỉ mời vài người
    bạn thân thiết đến dự. Đêm ấy cô uống rất
    nhiều rượu, lần đầu tiên uống nhiều đến thế,
    không say nhưng lại nôn đến ruột gan đảo
    lộn.
    Cô đứng trong nhà vệ sinh ngắm gương mặt
    bị hơi nước bao phủ dần trở nên mơ hồ
    trong gương, lần đầu có cảm giác muốn khóc
    một trận thật dữ dội. Nhưng phút cuối, cô vẫn
    dặm lại son phấn, bước ra ngoài tiếp tục
    đóng vai một cô dâu hạnh phúc tột bậc.
    Trong túi áo khoác ngoài của cô có một ngôi
    sao may mắn mà sáng nay cô đã gấp vội
    vàng, bên trong viết
    “Hôm nay, em đã trở thành vợ của người
    khác. Nhưng em biết, người em yêu là anh”.
    Năm ba mươi sáu tuổi, cuộc sống của cô giản
    dị êm đềm. Một hôm trên đường đi vô tình
    gặp được một người bạn cũ, nhắc đến anh,
    bất ngờ biết được việc làm ăn của anh thất
    bại, cú sốc nặng nề này khiến anh cứ lang
    thang ở các quán bar, vợ con xa rời.
    Cô tìm đến mấy ngày trời mới thấy anh trong
    một quán bar nhỏ. Cô không mắng anh, chỉ
    đưa cho anh một phong bì dày, bên trong là
    tất cả những gì cô tích lũy được, sau đó nói
    rằng
    “Em tin anh sẽ bắt đầu làm lại được từ đầu”.
    Anh mở phong bì ra, một dãy số cực lớn đập
    vào mắt khiến anh không thể nào tin nổi,
    những người bạn “thân thiết” khi xưa đều
    lạnh lùng trốn tránh khi nghe anh nói đến hai
    chữ “mượn tiền”, cô chẳng qua chỉ là một
    người bạn cũ mà anh suýt nữa đã quên tên,
    nhưng lại khảng khái rộng lượng đến thế ư?
    Cô vẫn cười nhẹ nhàng, nói
    “Bạn bè chẳng phải nên giúp đỡ lẫn nhau
    sao?”
    Đêm ấy khi chồng cô biết được sự tình, một
    tát tai thật mạnh đã giáng xuống mặt cô, gầm
    lên:
    “Hơn triệu đồng mà đưa hết cho hắn không
    nói tiếng nào, có phải cô có tình ý gì không
    hả?”.
    Cô bị đánh ngã sõng soài xuống đất, không
    rơi lệ cũng chẳng nói năng gì, càng không trả
    lời chất vấn của chồng mình. Tuy cô chưa
    từng thừa nhận cô yêu anh trước bất kỳ ai,
    nhưng cô cũng quyết không phủ nhận rằng
    cô yêu anh.
    Năm cô bốn mươi tuổi, công ty của anh đã
    trở thành một trong những công ty có sức
    cạnh tranh lớn nhất trong cùng ngành nghề.
    Đêm ấy anh gửi đến nhà cô hai triệu tệ cùng
    mười phần trăm cổ phần công ty. Chồng cô
    vừa vui hể hả vừa nói “Không cần khách sáo
    như vậy, bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện nên
    làm”, vừa ký tên lên giấy tờ chuyển nhượng
    cổ phần.
    Cô không nói gì, chỉ bảo một câu “Thôi thì ở
    lại ăn bữa cơm đi”. Anh không có lý do gì để
    từ chối. Khi các món ăn được dọn lên, anh
    sững sờ khi nhận ra những món anh thích
    đều có đủ. Nhưng khi anh ngẩng đầu lên nhìn
    thấy cô đang điềm tĩnh gắp thức ăn cho
    chồng con, trong lòng bỗng hụt hẫng, cảm
    thấy mình đã suy nghĩ quá nhiều.
    Trước khi ra về, anh lấy một tấm thiệp mời từ
    trong túi ra, cười nói:
    “Hy vọng các bạn có thể đến chung vui”.
    Cô tưởng rằng anh lại khai trương một công
    ty con mới nên cũng không để ý nhiều, đón
    lấy rồi để tạm trên ghế salon.
    Tiễn anh xong rồi quay người vào nhà bếp
    dọn rửa bát đũa, cô chợt nghe thấy tiếng
    chồng mình kêu to: “Câu nói “Con người hễ
    có tiền là phong lưu” quả không sai. Nhìn
    người bạn cũ của em đây này, đã kịp cưới vợ
    hai nhanh đến thế rồi”.
    Tay của cô chợt run lên, một mảnh bát vỡ
    sượt qua, máu thoáng chốc tuôn chảy, từng
    giọt từng giọt tí tách rơi xuống. Cô nhìn
    khoảng nước bị nhuộm hồng, chợt nhớ đến
    váy cưới trên người cô gái dung nhan như
    ngọc của mười mấy năm về trước, hình như
    cũng chính là màu sắc ấy.
    Năm cô năm mươi lăm tuổi, một hôm nọ
    bỗng ngã xuống ngất đi ngay tại nhà mình,
    rồi được đưa vào bệnh viện. Sau một đợt
    kiểm tra, sắc mặt bác sĩ nặng nề, gọi chồng cô
    ra một bên nói chuyện.
    Cô vốn là một phụ nữ thông minh, gọi bác sĩ
    lại rồi hỏi nghiêm túc: “Tôi còn sống được
    mấy ngày nữa?” Ba tháng!
    Bạn bè, họ hàng lần lượt đến thăm cô. Anh là
    người cuối cùng. Cô nằm trên giường, đã bắt
    đầu mê loạn, nhưng vừa nhìn thấy ngôi sao
    may mắn trong tay anh, cô lập tức tỉnh táo.
    “Cái này cho em phải không?”.
    Cô chỉ vào ngôi sao ấy, trên gương mặt lộ ra
    nét cười thấp thoáng. Anh vội vã trả lời
    “A, phải. Đúng thế. Đây là anh mang đến cho
    em”.
    Đúng là mèo mù vớ cá rán, đây vốn do một cô
    bé gây quỹ cho Hội chữ thập đỏ tặng anh khi
    tình cờ gặp ở sân bay, lúc ấy anh đang cuống
    lên để đi gặp cô, lúc nhận lấy cũng chưa kịp
    nhìn rõ là thứ gì thì đã vội lên xe ngay, trên
    đường đi cứ giữ chặt lấy mà cũng không biết.
    Cô đón lấy ngôi sao may mắn ấy, giữ chặt đặt
    trước ngực một lúc lâu không buông rời.
    Cuối cùng, cô chỉ chiếc bàn bên cạnh đó, bên
    trên cũng đặt một ngôi sao may mắn, đêm
    qua cô đã tốn hơn một tiếng đồng hồ mới
    gấp xong, chậm rãi nói với anh: “Trong căn
    nhà em ở trước kia, vẫn còn ba mươi chín lọ
    đựng sao may mắn, đợi khi em đi rồi, anh đặt
    chúng và cả hai ngôi sao này cùng hỏa thiêu
    với em, được không?”.
    Anh vẫn chưa kịp trả lời thì cô đã nhắm mắt,
    gương mặt an lành. Hôm hỏa táng cô, anh
    làm theo di nguyện của cô, rải những ngôi
    sao may mắn lên khắp trên người cô, ba
    mươi chín lọ, không cẩn thận đã làm rơi ra
    một hai ngôi sao mà không phát hiện thấy.
    Khi anh quay người bỏ đi, chợt nhận ra trên
    đất vẫn còn hai ngôi sao. Lúc nhặt lên, anh
    nghĩ, thôi kệ, xem như giữ lại làm kỷ niệm vậy.
    Anh bảy mươi tuổi.
    Một hôm nọ, khi anh đeo cặp kính lão ngồi
    đọc sách trong vườn hoa, đứa cháu nội bốn
    tuổi bỗng mang hai mảnh giấy nhỏ ra, khoái
    chí chạy đến trước mặt anh, hét lên
    “Ông ơi, ông ơi, dạy cháu đọc chữ”.
    Anh đẩy đẩy gọng kính, nhìn kỹ dòng chữ
    trên mảnh giấy nhỏ đó,
    “Anh, hôm nay bộ áo đá bóng màu xanh anh
    mặc rất đẹp. Còn nữa, con số 6 này em cũng
    rất thích, ha ha.”
    Anh cau mày, hỏi cháu mình
    “Hai mảnh giấy này cháu tìm ở đâu ra thế?”
    “Đâu phải giấy đâu ạ, đó là hai ngôi sao ông
    đặt trên bàn sách ấy. Cháu mở nó ra, thì thấy
    bên trong có chữ nè!”.
    Anh ngẩn ra, lại nhìn vào mảnh giấy thứ hai,
    “Anh, có một hạnh phúc là có một người có
    thể khiến mình bất chấp tất cả để yêu người
    đó trọn một đời”.
    Có một hạnh phúc là có người có thể khiến
    mình bất chấp tất cả để yêu người đó trọn
    một đời. Anh nhẩm đi nhẩm lại, nước mắt đã
    chảy tràn.


Chia sẻ trang này