1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

[Tùy bút] Viết cho ngày chia tay

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi halloween1920, 2 Tháng ba 2011.

  1. halloween1920 New Member

    Số bài viết: 121
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Author: Sui
    Title: Viết cho ngày chia tay
    Rating: K
    Status: Completed
    Buổi chiều nắng hanh vàng.

    Không lạnh cóng và cũng không nóng nực. Chỉ đều đều, bình lặng thế thôi, dịu dàng và êm dịu lắm, hình như là sự nuối tiếc của mùa đông đang qua. Xuân sắp về rồi nhỉ. Bước chân của thời gian đếm được trên đầu ngón tay, rộn rã và thôi thúc, hối hả như sợ hoa sẽ tàn và lá chẳng còn xanh nữa. Bởi vì xuân thì lướt đi nhanh lắm.

    Nhưng không hiểu sao lại thấy tiếc sắc vàng của mùa đông sắp tàn. Bỗng muốn viết một cái gì đó, ngu ngơ, vớ vẩn thôi cũng được. Chỉ là viết cho những nuối tiếc ngơ ngẩn của mùa đông mười bảy đang dần nhạt bớt, cho những cảm xúc chưa kịp gọi tên còn khắc khoải trong tim, và cho cả mùa thi đang sầm sập chạy đến trước mắt. Thời gian thì vội vã lắm, chớp mắt một cái là đã mười tám tuổi, chớp mắt cái nữa, đã thấy mình đang đứng giữa ngã rẽ cuộc đời.

    Tiếc vu vơ.
    Tiếc lắm.

    Tiếc vì tuổi học trò ngọt ngào như mật đang trượt qua kẽ ngón tay. Người lớn mất rồi nhỉ, chẳng còn hồn nhiên và ngây thơ được nữa. Chỉ vài năm nữa thôi, chắc chẳng còn nhớ gì về cái tuổi âm ương đã qua, và cũng sẽ vô tình quên mất hình bóng một người thấp thoáng trong nắng hạ năm nào. Quên mất thôi. Ừ, sẽ quên thôi. Cũng như sắc đỏ mùa đông tàn đi thành sắc xanh của xuân hồng, ta sẽ lãng quên đi những tháng năm tươi đẹp nhất của cuộc đời mình, đơn giản thế thôi.

    Lá rơi rơi ngoài cửa sổ. Lá vàng, lá đỏ, cả lá còn xanh cuống... rơi, rơi, rơi. Rơi nhè nhẹ như từng giọt thời gian đang chảy đi, xuyên qua tuổi hoa niên với những trang giấy trắng lem mực tím. Từng giọt, từng giọt, chậm rãi và bình yên trong nắng vàng nhạt nhoà của chiều đông, tĩnh tại, không níu kéo. Tiếc làm sao, ta người lớn mất rồi....

    Tiếc nhiều lắm và cũng nhớ bâng khuâng nhiều lắm. Ngu ngơ thôi, phảng phất thôi, thoáng qua như mộng, nhưng vẫn là chút nhớ và chút tiếc, thêm vào cho đủ tứ vị học trò. Tiếc tháng năm xanh non biếc rờn đã trôi đi mất. Tiếc một ánh mắt nhìn vu vơ. Tiếc những rung động, xốn xang đầu đời còn dang dở. Và tiếc sao ngày ấy để lỡ mất một bóng hình đến giờ còn thấp thoáng trong tim. Giá như can đảm thêm chút nữa, giá như hồn nhiên thêm chút nữa.... ta ... sẽ chạy đến bên người đó để nói hai từ đơn giản "Xin chào"...

    Nhưng qua mất rồi, chỉ tiếc được thôi. Tiếc và nhớ. Nhớ những trò nghịch ngầm, những ánh mắt nhìn nhau, những tiếng cười khúc khích. Nhớ những ngày không thuộc bài đứng trơ trên bảng, nghe lũ ngồi dưới nhắc bài, xấu hổ, hối hận và buồn cười. Nhớ những lúc thầy và trò hoà vào làm một trong những cuộc liên hoan, cười và hát, mọi khoảng cách khô cứng chẳng còn gì nữa. Nhớ khi giận hờn vu vơ. Nhớ khi cùng nhau đạp xe qua những con phố lá. Nhớ những lá thư gấp vội dưới ngăn bàn. Nhớ những mẩu mess nhỏ viết cho lớp dưới. Nhớ một chút ngó sang bài đứa bên cạnh, bốn mắt nhìn nhau và chợt khúc khích cười. Nhớ lắm, nhớ lắm, nhớ rất nhiều... Đông thì đang tàn, còn ta thì đang chín...

    Không trẻ con mãi được, nhưng vào cái khoảnh khắc giao nhau giữa Người lớn - Trẻ con, ta vẫn nhớ và vẫn tiếc. Ừ thì có sao? Ngày mai sẽ là mùa xuân, mùa xuân cuối cùng của tuổi học trò, mùa xuân của một ta mười tám, chín chắn hơn và mạnh mẽ hơn. Cứ cười đi nhỉ, cứ khóc đi, và cứ vui đi. Thời gian chẳng còn nhiều nữa, ta hãy cứ sống trọn vẹn là ta, cho những tháng ngày này không trôi đi hoài phí. Sống hết mình để bước về phía trước. Một ngày nào đó, có thể ta sẽ lại gặp nhau đâu đó, nhìn và khẽ mỉm cười trong ánh mắt...
    Đừng quên nhé, mười tám ơi, nếu có gặp lại ta trên phố...
    .... Xin hãy dừng lại một chút để mỉm cười.....

Chia sẻ trang này