1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

viết cho em

Thảo luận trong 'Những câu chuyện Tình yêu' bắt đầu bởi comeofage, 14 Tháng mười một 2006.

  1. comeofage New Member

    Số bài viết: 65
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    ngày ... tháng ... năm...


    Có thể một lần nữa em lại nói tiếng yêu anh ?
    chỉ một lần này... một lần nữa thôi...
    trước kia dễ dàng nhưng sao giờ lại khó đến thế..?

    Em ạ !
    ... bây giờ, tình cảm giữa hai ta còn có thể được cho là tình yêu nữa không ? có lẽ.. sẽ không còn dễ dàng như thế nữa đâu em nhỉ ?
    ... bây giờ.. hình như mọi chuyện đã khác trước rất nhiều rồi thì phải.. khác nhiều lắm, cái khác ấy chỉ là theo suy nghĩ của anh thôi.. còn với em.. em có thể nhận ra điều ấy không ? Uhm, phải chăng bây giờ hai ta đã "lớn" hơn nhiều rồi.. cả về tuổi tác lẫn trong suy nghĩ, chúng ta có thể nhận thức điều gì mà tự bản thân mình biết nên làm và không.. thế nên.. bây giờ... mọi thứ đều đã khác trước... rất nhiều...

    Không hiểu tại sao anh cứ hay nhớ rồi nghĩ về dĩ vãng quá nhỉ...? Anh cứ mải miết nhớ về những gì tốt đẹp trước kia, nhớ về những gì em đã dành cho anh.. kể cả tiếng "yêu anh" mỗi khi em ngượng ngùng nói với anh.. em có thể biết cái cảm giác của anh mỗi khi được nghe em nói như thế không ? anh ước sao em có thể giữ mãi từ ấy với anh, và sau này vẫn vậy... Thế mà.. trước kia dễ dàng thế nào tại sao bây giờ lại khó khăn quá em nhỉ ? có lẽ.. bây giờ.. lời ấy không còn thích hợp để có thể nói với nhau nữa rồi.. phôi pha rồi chăng ?

    Em không thể biết được cái cảm giác nhói bức và hụt hẫng thế nào khi mà bị em từ chối hai tiếng "nhớ" và "yêu" khi anh nói với em đâu.. Anh thật không thể ngờ rằng em có thể giận dỗi mà phủ nhận như thế với anh.. mà trước đó, anh cũng không nghĩ ra sự phủ nhận ấy nữa.. cứ tưởng là em sẽ cảm thấy vui, em sẽ cười khi anh nói với em như thế chứ... nào ngờ.. anh đã lầm.. lầm mất rồi.. Một sự phủ nhận trong giận dỗi bất chợt như thể đó là gáo nước tạnh tạt vào ngang tim anh vậy.. anh đã hụt hẫng, đã buồn nhiều lắm.. nhưng vẫn có thể im lặng để chấp nhận cho qua chuyện.. Thế nhưng em có thể biết được rằng tối đó anh đã chợt khóc vô cớ vì sự việc ấy không ? anh thật không thể ngờ trước.. anh đã cảm thấy đau nhiều lắm.. Và có lẽ sự tự ái từ bản thân anh cũng có sẵng rồi, em đã không muốn anh nói với em hai từ ấy nữa..thì anh sẽ đành lòng không nói thế nữa.. không còn "nhớ nhiều" và "yêu lắm" nữa.. thế là cũng đã làm cho em thấy hài lòng rồi phải không..? Dù rằng hôm nay nói thế, rồi ngày mai lại nói lời xin lỗi với anh... nhưng có lẽ anh đã quyết định vì cái tự ái của mình rồi.. anh sẽ không nói như thế nữa.. và cũng sẽ không bao giờ hỏi rằng "em còn yêu anh không...".. uh, không còn nữa đâu.. mặc dù trong lòng anh muốn nói với em nhiều điều như thế lắm, muốn thổ lộ với em nhiều lắm.. nhưng anh thật xin lỗi.. anh đã không thể nữa rồi... lời xin lỗi tuy rằng anh đã nhận nhưng như thế thì có ích gì nữa đâu em.. sự phủ nhận đã vô tình cho anh một nhát dao vô hình.. thế rồi bây giờ em lại muốn dùng hai tiếng xin lỗi để cho anh cái khăn để băng bó vết thương ấy hay sao.. dù đã băng bó như thế nào thì sẽ vẫn còn một vết tích để lại em à.. và chính vết tích ấy sẽ là cái để nhắc nhở anh... nhắc nhở cho anh về một "tình yêu" đang bắt đầu... nhạt phai !

    .. em cũng hãy đừng giận anh nhé, có lẽ con người - tính cách - và ngay cả bản thân anh đã như thế rồi... anh chỉ biết viết nên những gì mình nghĩ.. thế thôi ! ... đừng giận anh...
  2. thienly Member

    Số bài viết: 818
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
    Hãy hiểu cho cô ấy bạn ah. Tình yêu không bao giờ là dể dàng, để chấp nhận lại càng khó. Nhiều lúc không muốn làm tổn thương đến người mình yêu quý, nhưng biết làm sao. Không phải nhịp tim của ai cũng có thể chung nhịp. Buồn đau rồi sẽ qua....
  3. comeofage New Member

    Số bài viết: 65
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    cũng có thể như thiên lý nói,tình yêu thật không dễ dàng, ngày nay muốn tìm kiếm một tình yêu chân chính lại càng khó biết bao nhiêu...và cho dù mình có tìm được một tình yêu mới đi chăng nữa thì liệu vết sẹo ngày xưa có thôi làm cho ta nhức nhối, liệu vết sẹo ngày xưa có phai nhạt theo tháng năm..???
  4. thienly Member

    Số bài viết: 818
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
    Anh rất sợ ngày mai sẽ đến
    Có bóng hình người khác trong anh
    Có tình yêu sau bước qua tình yêu trước
    Để nỗi buồn đuổi dài theo năm tháng…không em!

    vết thương đã lành bạn hãy để nó ngủ yên? Đừng để tình yêu mới vụt bay.
  5. comeofage New Member

    Số bài viết: 65
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    ngày ... tháng ... năm...

    sự Chân - Thật.. ấy là gì em nhỉ ?
    anh hiểu.. nhưng lại không thể hiểu hai từ ấy từ em..
    anh giả dối, đùa cợt, hay còn gì hơn nữa..
    phải chăng bây giờ.. em đã không còn tin anh..?

    .. thế nào là đùa cợt ? em có thể cho anh biết được không ?
    .. và cả sự giả dối nữa.. em có thể cho anh được rõ..
    phải chăng bây giờ, những điều ấy đã là suy nghĩ của em về anh ? ..em cảm nhận điều ấy từ những lời chia sẽ, những câu chuyện của anh sao ? tại sao lại như thế chứ...? tại sao... Anh thật không rõ, không rõ ràng một chút nào hết.. tại anh ư ? hay tạo bởi con người hay đùa cợt của anh...? .. có phải vì cái cảm nhận ấy mà em phủ nhận tình cảm của anh chăng.. có phải vì điều ấy mà em bắt đầu nghi ngờ về anh chăng.. và có phải vì điều ấy.. mà em đã không còn trao cho anh tình cảm của em nữa ư ?
    hờ... thế thì buồn cười thật... Anh thấy buồn cười, nhưng lại không thể nào giải thích được sự buồn cười đó của anh nữa.. anh chỉ biết cười.. cười mà như muốn ra cả nước mắt.. gượng gạo và mếu máo.. như một đứa trẻ con.. Thật là trẻ con !

    Thôi được rồi... anh sẽ không nói gì hơn nữa.. anh chỉ còn biết im lặng mà thôi, anh không biết nói gì hay phải giải thích gì với em hết.. và chắn hẳn, anh cũng sẽ không ngụy biện gì cho bản thân mình hết.. em nghĩ anh như thế nào cũng được.. dù sao thì... anh là một người không tốt đẹp như em đã từng nghĩ nữa.. với em, hình ảnh hoàn hảo trước kia trong em giờ đã tan vỡ mất rồi ? Bởi thế.. anh cũng đã buồn và thất vọng.. đến mức... chẳng muốn nói gì nữa..

    ... mệt mỏi quá rồi.. cứ mỗi đêm lại chợt nhớ đến em.. không còn cảm thấy vui như trước nữa, giờ chỉ còn thấy... xót xa... và thật lòng.. như muốn khóc... vậy mà, anh vẫn cứ mãi nhớ em.. nhớ...!
  6. comeofage New Member

    Số bài viết: 65
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    ngày... tháng ... năm...

    lá vàng lại rơi đầy trên phố
    gió vô tình thổi rơi lá vàng..
    để cành trơ trọi.. thô gầy monh manh
    ngồi thẫn thờ.. hiu quạnh...
    đếm.. lá vàng !

    Hic... chẳng hiểu tại sao.. bây giờ... mọi thứ xung quanh anh lại trở nên vô nghĩa đến thế.. thậm chí anh còn chẳng màn đến giữ chuyện đến với mình... niềm vui vì chiến thắng hay trắc trở khó khăn.. anh chỉ biết thản nhiên mà bở lơ tất cả.. để rồi có thể ngồi đây là nhìn lá vàng rơi.. nhìn người ta đi qua đi lại trong cái ánh nhìn hờ hững.. Phải chăng, bây giờ... anh muốn nhìn mọi thứ đi qua một cách dễ dàng như thế...

    Em có biết cái cảm giác cô độc là như thế nào không..? cô độc thường khiến cho người ta có tính tự kỷ và như không thiết gì với mọi thứ xung quanh.. Có lẽ bây giờ anh cảm thấy như thế... Với anh, bây giờ mọi thứ không còn có tính quan trọng cả.. anh bắt đầu tập với việc thản nhiên trong mọi chuyện, lạnh lùng với mọi thứ, nhưng với tình cảm... không hiểu sao anh lại có thể dễ dàng... khóc đến thế.. Có phải trái tim anh vẫn chưa bị chai lạnh vì nỗi đau.. nước mắt vẫn chảy nhưng sao vẫn chưa hề cạn ? .. tại sao vậy...?

    Anh đã bắt đầu cảm thấy sự lạnh nhạt từ em.. và như thể có một nỗi đau gì đó to lớn lắm đối với anh vậy..? Em biết đó... thật sự là anh không thể nào chịu được sự lạnh nhạt từ người mà anh thật lòng quan tâm đến... như thế chỉ khiến anh cảm thấy buồn hơn thôi.. và mỗi khi buồn, đến mức không chịu được... anh lại khóc... khóc như muốn trút bỏ cái cảm giác gì đó trong tim... Rồi ngày mai, anh lại tiếp tục để mà có thể... đón nhận một nỗi đau khác... uhm... hy vọng rằng sẽ có một điều đổi thay..
  7. comeofage New Member

    Số bài viết: 65
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    ….. ngày .. tháng … nhớ … !

    .. Thời gian không phải là “cánh diều chao hững hờ, chập chờn trên đồng lúa” … không thể lại gần, .. không thể níu kéo. Nhưng .. nếu thời gian cho chúng ta khôn lớn ..nếu thời gian cho chúng ta làm bạn .. nếu thời gian khiến chúng ta phải chia tay nhau .. thì cũng chính thời gian sẽ cho chúng ta ngày hội ngộ ….

    Ta yêu và ta thất bại , ta tự nhủ mình sao khờ dại thế ? trao cho người tình yêu sâu sắc để rồi ta trở về tay trắng, tình yêu ko lời đấp mà còn lại ta với nỗi đau và nước mắt buổ chiều buông ! Ta được gì ư? Hay ta mất quá nhiều ? Không ! Tất cả những sự so sánh ấy đều là khập khiễng bởi khi yêu ta được là chính mình và được cảm nhận hết vị ngọt của tình yêu, vị mặn chát của nước mắt , vị đắng của sự thát bại ,...............ta được nhiều lắm chứ , ta được sống như chưa bao giờ thấy mình hạnh phúc đến thế khi mình yêu ......Cho dù tình yêu có được đáp lại hay ko nhưng khi thất bại ta mới hiểu rõ nỗi đau con tim mình , ta mới thêm trân trọng những hạnh phúc và cả m nhận hết vị ngọt của tình yêu và quý giá những gì ta đã có , đang có và sẽ có ........!
    Tình yêu ko có lỗi , ta ko có lỗi , tạo hoá ko c ó lỗi , chỉ là do ta yêu mới chỉ có "duyên" mà chưa có" nợ" với người ấy thôi, ....Hãy tự tin và nhì n thẳng vào phía trước và ta sẽ thấy còn nhiều điều cũng đáng để ta yêu lắm chứ, cuộc sống này đẹp lắm và tuyệt vời lắm ............!
  8. comeofage New Member

    Số bài viết: 65
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    ngày... tháng... năm...

    đã bao đêm không ngủ
    ngồi bên khung cửa với bao giai điệu u buồn
    đêm im lặng.. một màu đen thẳng
    bóng trăng soi.. lòng ai buồn bã
    nhìn tấm rèn bay... bỗng chạnh lòng..
    ... cô đơn...

    .. ru ngủ không thành, chỉ biết ngồi bên cửa thờ dài mệt mỏi.. ngẫu hứng mà dạo mấy bản nhạc của đêm.. Hờ, Silent Night lúc nào cũng thế, lặng lẽ mà sâu lắng, yên ả trong đêm... phải chăng bây giờ anh lại là người chuyên đi ru ngủ cho người khác.. để rồi, chính bản thân thao thức suốt cả đêm.. để rồi, lại cứ thấy ngày thật ngắn mà đêm lại thật dài.. Cứ mãi nghe tiếng tích tắt của cái kim giây vô tình chuyển động mãi.. buồn thật buồn.. và cũng trống rỗng đến vô cùng...

    ... Màu xanh.. cái màu mà anh vẫn thường rất thích.. thế mà bây giờ không hiểu sao anh lại bắt đầu thấy chán, đối với anh bây giờ... chỉ còn hai màu đen trắng xoay quanh..
    ... Màu xanh.. cái màu mà người ta thường bảo rằng đó là màu của hy vọng.. thế mà anh đã từng rất yêu màu xanh, để rồi bây giờ sao cứ mãi bị thất vọng nhiều như thế này...
    ... Màu xanh... màu của quá khứ...
    ... Màu xanh... màu của ngày hôm qua..
    ... Màu xanh... màu của nỗi buồn bã..
    ... Màu xanh... có lẽ sau này, đối với anh... màu xanh rồi cũng sẽ trở thành màu của sự lãng quên.. lãng quên...

    Đã tự bao giờ.. anh đã bắt đầu bắt chước theo sở thích của em rồi nhỉ ? Có lẽ từ cái hồi... anh thích em.. chỉ mới là thích thôi.. Thế mà anh đã tự bắt chước với những thứ em thích... thích màu xanh lá, thích những màu nhạt, thích hoa hướng dương, tập tành cái thói quen dậy sớm, tập cái tính nhẫn nhịn từ em, và... có lẽ còn mấy thứ lặt vặt khác nữa.. Uh, anh đã có thể học hỏi ở em nhiều lắm.. anh không hiểu sao mình lại thế nữa.. bắt chước riết hồi cũng trở thành sở thích của chính bản thân.. hay thật ! Thế mà... bây giờ... tự nhìn lại những sở thích của mình là tự dưng anh cảm thấy buồn quá... vì sao anh buồn.. chính anh cũng không hiểu rõ nữa.. Ngồi u sầu mà nhìn tấm rèm màu xanh cứ bay bay theo làn gió.. anh thấy buồn... lại nhớ đến nhiều chuyện... vu vơ không thể nào kể siết..

    Em à ! không biết là giờ này em đang làm gì nhỉ.. giờ giấc ở hai nơi khác nhau lắm.. thế nên anh chẳng thể nào biết được bây giờ em đang làm gì cả.. Anh cảm thấy... anh thấy nhớ em nhiều lắm, em có biết không..? nhớ em quá.. nhưng anh phải làm sao đây... anh phải biết làm gì đây... thật sự là anh rất nhớ... rất nhớ...

    .. không biết là anh có thể nhắc đến từ "nhớ" như thế này không nhỉ..?
    chắc là được..
    vì anh biết.. em sẽ không bao giờ đọc được những dòng này đâu..
    vì anh biết.. em sẽ không cảm nhận từ "nhớ" này để rồi giận dỗi với anh đâu..
    vì anh biết.. anh chỉ còn có thể nhớ em trong thầm lặng.. em sẽ không thể nào biết được..
    ... tất nhiên rồi...

    .. Vì - Anh - Biết ...

    hờ... đơn giản chỉ có thế thôi...

    đêm lại đêm
    ta khóc thầm trong nỗi nhớ
    vu vơ chợt cười
    ta có phải là ta..?
  9. comeofage New Member

    Số bài viết: 65
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    ngày... tháng ... năm...


    ... sao bỗng dưng bây giờ... khi ngồi đây mà nhìn vào mấy cái nick của em mà anh bỗng thấy vô hồn quá,..tuy có một chút nao nao rung trong tim nhưng thật ra là một cảm giác rét buốt ngang vai.. Anh đã không còn có thói quen ngồi chờ đợi để cái nick của em chợt sáng lên nữa rồi..
    Vì Anh Biết... dù có ngồi đợi cả ngày thì cái nick ấy cũng không sáng lên nữa đâu
    vì anh biết... bây giờ là hiện tại chứ không còn là quá khứ trước kia để anh còn có thể trong ngóng nữa rồi.
    vì anh biết... mọi thứ đã khác trước quá nhiều
    vì anh biết... em sẽ không có thời gian để mà có thể ngồi với anh cả ngày nữa đâu..
    vì anh biết... để có thể gặp được em... quả là một việc quá khó.. với anh..
    ...
    uh.. hầu như những gì bây giờ anh biết là chỉ thông qua một lý do với 3 chữ Vì - Anh - Biết.. phải chăng như thế là đơn giản quá chăng ?

    Bây giờ em đang làm gì vậy ? em có nhớ anh không ? có thể dành ra vài phút của mình để nhớ tới anh nữa không.. hay là, chợt vô tình mà quên anh trong những khoảnh khắc bất chợt..? Và... anh thật buồn cười, buồn cười như muốn khóc khi mà em đã không còn có thể nói rằng em nhớ anh nhiều nữa... hình như cái câu ấy đã bị em quên từ lúc nào rồi..

    .. Thật sự là bây giờ anh thấy chán lắm, em có biết không ?
    Anh nhớ em... nhưng lại không thể nói ra được với em..
    Anh yêu em... nhưng... có thể em sẽ chợt cười trong bụng mà bảo rằng anh đùa
    Anh cần em... nhưng.. anh lại sợ em sẽ nghĩ rằng anh cần có em để vui đùa còn hơn là cần em để yêu em..
    mọi điều anh muốn nói giờ như bị lòng tự kỷ của em ngăn chặng và phá hoại cả rồi.. anh đã hy vọng nhưng lại bị tuyệt vọng, anh hèn nhát.. anh quá bi quan rồi chăng..

    Anh biết là em cần có thời gian.. em muốn có thời gian để suy nghĩ và cần sự chính chắn, nhưng tại sao em lại không thể cho anh một chút lời nào để anh còn có thể hy vọng và hào hứng chờ đợi em với khoảng thời gian dài kia.. tại sao vậy chứ ?

    hờ... giờ mới thấy buồn cười,.. làm người lớn để làm gì vậy nhỉ, chính chắn để làm gì, đắng đo để làm gì, nghi ngờ rốt cuộc để làm gì ? tất cả là vì đâu chứ... thà là làm một đứa trẻ ngây ngô cười cợt vô tư thì có hay hơn không.. Và quả thật, anh chẳng thích làm người lớn nữa.. mệt mỏi lắm rồi...

    Thật sự... mệt mỏi lắm rồi...

    Đêm rồi sẽ lại về đêm... anh thấy nhớ em, nhớ lắm.. nhưng càng nhớ thì anh lại càng buồn chứ không còn có cảm giác ấm áp mà vui sướng như trước kia nữa.. cô độc và lạnh lẽo trong nỗi nhớ về em..
  10. Action New Member

    Số bài viết: 766
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Chẳng lẽ giữ mãi kết cục đau khổ thế mà sống cả đời được chăng?
    con đường phía trước còn dài
  11. kenvil.ck1992 Member

    Số bài viết: 83
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 6
    Đốt Điếu Thuốc Hận Đời Trai Trẻ
    Nhã Khói Bay Hận Kẻ Bạc Tình
    Gạc Tàn Thuốc Trên Cuộc Tình Dang Dở
    Đốt Bao Đi Để Đốt Cháy Mối Tình Đầu
    x_x x_xx_xx_xx_xx_xx_xx_x...[-x[-x[-x[-x[-x[-x[-x[-x

Chia sẻ trang này