1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

viết tặng quãng đời mơ mộng

Thảo luận trong 'Đọc sách truyện' bắt đầu bởi nguyen nu, 8 Tháng mười một 2006.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. nguyen nu Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    <span style="font-size:14pt;line-height:100%">Viết tặng quãng đời mơ mộng.</span>

    [IMG]


    <span style="color:#3366FF">Câu chuyện mang tính chất hư cấu vì nó là “ quãng đời mơ mộng”…………</span>

    <span style="color:#3333FF">Tháng 7 trời nắng về và những cơn mưa rào bất chợt. Không gian lơ đãng theo một áng mây trôi. Sài Gòn chứa đầy xăng phồng chứa những u uất, mệt mỗi , căng thẳng, cám dỗ, …chỉ chực nổ tung như một quả bóng chực ứ hydro.

    Tôi đi ngang qua một con đường không một bóng mây, bụi bay mghẹt thở. Bóng người luớt qua là những linh hồn câm nín vội vã mà cũng lặng lẽ như chết khóc. Tôi thấy mình đang ở nơi xa nào đó, cô đơn cô độc bủa vây bốn phía, như chẳng phải đứng giữa thành phố này. Thành Phố mà tôi đã từng yêu tha thiết, luôn hiện về trong cơn mộng ngắn của tôi giữa đêm khuya.

    Đôi khi, tôi thấy mình chìm vào những hồi tưởng quá khứ. Gốc phố nơi tôi ngày ngày đi qua ánh lên màu xanh non lá bàng, đỏ rực màu hoa phượng và ngát thơm màu trắng hoa sứ. Tôi đi trên con đường nhỏ giữa lòng thành phố đầy đá răm và ổ gà. Tiếng ngưòi rao hàng, tiếng người cãi lộn nhau, tiếng trẻ con khóc, tiếng mời hàng xóm sang nhà uống nước……tất cả trộn lẫn thành thứ âm thanh pha tạp nhưng giàu tình người.

    Tôi có thói quen tlang thnag quanh phố mõi khi đêm về. Khi ấy, cả không gian bao bọc trong mùi hắc hắc, ngòn ngọt của hoa sứ. Mùi nồng nàn đậu trên tóc, vương trên nếp áo và đọng lại trong thời sinh viên tôi mùi vị của bình yên.

    Bây giờ, tôi đi tìm lại hương quá khứ ấy dưới hàng cây nối tiếp nhau, đổ bóng xuóng lòng phố dưới ánh đèn hiu quạnh. Mặt hồ bần bật run lên bởi những tiếng nhạc cuồng loạn từ sân chơi game ven hò vọng ra. Thêm một sân nhảy vừa mới khai trương,. Những khuôn mặt còn trẻ đuôi nhau qua cánh cửa sắt vuông nặng trịch. Phía trong, màu khói hồng toả ra lả lướt, ủ ám phủ lên những luồng sáng chớp xanh chớp trắng. Phía ngoài xe máy rú lên ầm ỉ, taxi đổ cả đoạn đường…

    Bên này hồ, dưới táng lá cây dày chứa khoảng đen phía dưói, từng đôi trai gái ngồi bên nhau im lặng như tượng, đôi khi quay ra nhìn xung quanh với đôi mắt nghi ngờ đầy cảnh giác. Dân nghiện vật vờ qua lại, trên tay quơ đại một món hàng nào đó mà không ai dám kêu. Xe cảnh sát rú còi đi qua, vừa hốt trọn một đám gái phấn son bết mặt, quần áo, ngắn bó khêu gợi đang lượn lờ qua trong màn tối trên cầu Thị Nghè.

    Không thể đi thêm bước nữa, tôi quay lưng về nơi gốc phòng yên tỉnh để đằng sau chùm hoa sứ trong ánh đèn cao áp, mùi hương bị chôn kín trong khói bụi đô thành.

    Đêm. Tôi giam mình trong căn phòng trọ nhỏ bé, Phía trước mặt hắt lên quầng sáng của màn hình vi tính. Tiếng lách cách đều đặn vang lên, cần mẫn như con ong chăm chỉ hút mật. Nhưng tôi không là ong, tôi chỉ hút những tiếng than thở của đời, của màn đêm tối tăm huyền bí đang lan toả quanh tôi. Từng dòng chữ nhít dần len phía trên. Phía bên kia là bao con người không tuổi không tên, không mặt ẩn kín không cho WC làm lộ diện. Tôi đang tán gẫu với ai hay thủ thỉ với chính mình. Một không gian ảo để mọi người tha hồ khóc, cười, nén yêu thương, uất hận, vui , buồn lên đó. Người ta cứ thoải mái, hồn nhiên đeo đủ thứ mặt nạ để đi giữa luồng mê lộ điện tử mà không sợ ai lôi ra, bốc trần bộ mặt thật của mình. Thời gian liên tục trên mạng của tôi đủ để tôi trở nên thận trọng và ngoài nghi. Đằng sau 1 nickname ướt át gọi tình có thể là của một gã gái gọi tình tự quảng cáo mình và ngồi chờ khách. Hay khi đọc những dòng chữ nhẹ nhàng, lịch sự, màu mè. chải chuốt kia nhiều khi là gã trai tóc nhuộm. miệng ngầm đầy khói thuốc, ngồi chồm hỗm trên một hàng nét, nói to, chưởi tục như ở chỗ không người, thi thoảng ngoáy mũi, khạc đờm làm người bên cạnh phát buồn nôn.

    Dù vậy, tôi vẫn lên mạng đêm đêm để suy tư, nghĩ ngợi hay đơn giản chỉ là cười vu vơ.

    Toàn khuyên tôi đừng lên mạng giữa đêm như vậy, trong sâu thẳm màn tối, con người trở nên yếu ớt, hoang tưởng, dẽ dãi nên dễ bị dụ. Giờ người ta sử dụng “chát” để kết bạn nghiêm túc thì ít, chủ yếu làm quen để hò hẹn, chơi bời thoã mãn những bản năng vốn có sẵn trong con ngưòi thì nhiều. Toàn thứ rác rưỡi.

    Tôi nhìn Tòan bằng ánh mắt màu cafê, ư hử cho qua chuyện.

    Toàn là gã trai Sài Gòn chính gốc. Dáng ngưòi không to cao lắm, nhưng chắc nịch. Mái tóc cắt ngang gọn gàng, đeo kính dày cộm, ăn mặc vừa đủ lịch sự, mưòi ngón tay thon dài, sạch sẽ, da trắng nỏn, làn môi đỏ ướt át đi theo cặp mắt biết cười. Thời gian chủ yếu là làm việc trên máy vi tính, đôi khi cũng lượn lờ ngoài đường, khắp nơi, chỗ nào vui là có mặt. Vô tư cách ăn nói, vui vẻ tiếng cười. Toàn chẳng bao giờ nói về bản thân mình thích gì, muốn gì, suy nghĩ gì, suy nghĩ về mọi vấn đề diễn ra xung quanh như thế nào, đánh giá về con người ra sao……Không tâm sự, không quan tâm khi hai đứa tranh cãi, hiểu lầm nhau. Mỗi khi đi cùng Toàn tôi cảm thấy Toàn thế nào thì Toàn là thế ấy. Cũng có thể Toàn duy trì cách nghĩ giản đơn, nên tưởng có chuyện để nói mà thành ra không có gì. Không cần mọi lời giải thích, Toàn chỉ bảo là gì mà nghĩ phức tạp vậy, đơn giản lắm, suy nghĩ nhiều chóng già.

    Như thể bên trong vẻ bề ngoài đẹp trai là khoảng rỗng trong não vậy.

    Hôm nay, ngày mưòi hai tháng tám năm hai ngàn lẻ chín ( cũng là sinh nhật của hắn!!!!) . Toàn sẽ lên trời Hàn Quốc du học ( hình như học trường trước thầy trường Thịnh học thì phải…!!!) Không còn Toàn, tôi đi trên con đường không điểm đến.

    Bó hoa trên tay rơi xuống dập nát trên hè. Mọi âm thanh dưòng như tắt lịm, mênh mông là vụn vỡ……

    Trời mưa. Ngày tôi quen Toàn cũng là ngày mưa nhiều như hôm nay. Sài Gòn sũng ướt. Lòng tôi ngập nỗi buồn u uất.Mười ngón tay không còn thoăn thoắt, tê dại như những lần ngồi hàng giờ để tán gẫu qua mạng. Tôi bước vào một quán ven đưòng với vài người bạn. Ngồi lặng im ngắm những dòng người vội vã lướt qua. Thêm một mùa mưa nữa lại về, đậu hờ hững trên những nóc nhà Sài Gòn. Tôi không còn lang thang để tìm cho mình quá khứ im diệu của thời sinh viên xưa.Trên đường vẩn vương đầy xác hoa sứ tưỏng chừng mùa mưa chưa bao giờ trôi qua. Tạp âm còn đó, điểm tối còn đó, mọi thứ luôn tiếp diễn không dứt, nhưng đó chính là một phần của cuộc sống buộc mọi người phải chấp nhận không thể chối bỏ. Tôi cũng không thể chối bỏ bởi tôi là tôi.</span>
  2. HiepKhachHanh Member

    Số bài viết: 507
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 18
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này